Con đường da cam
Vài lời của tác giả gửi bạn đọc Việt nam, do Cam Ly chuyển ngữ
Cuốn sách này bắt đầu từ hành trình đi tìm một đề tài cho luận văn tiến sĩ của tôi tại đại học Temple (Mỹ). Vào thời điểm đó, tôi quan tâm đến giao điểm của hai chủ để lớn: quan hệ quốc tế và các vấn đề môi trường. Đề tài Chất độc màu da cam là lựa chọn hoàn hảo, và điều đáng ngạc nhiên – và cũng là lý do “bật đèn xanh” cho tôi bắt tay vào nghiên cứu – chính là việc có quá ít tài liệu viết về đề tài này.
Cá nhân tôi thực sự biết rất ít ỏi về Chất độc màu da cam, vì thế tôi bắt đầu bằng việc đọc thật rộng về những gì đã được viết về đề tài này. Không lâu sau đó, tôi chọn được hướng tiếp cận đề tài khi được biết về sự kiện một nhóm các nhà khoa học hàn lâm Mỹ đã phản đối sử dụng chiến tranh chất độc trừ cỏ tại Việt Nam trong những năm 60, dựa trên những quan ngại về môi trường, nhân quyền, và luật quốc tế. May mắn là tôi đã phỏng vấn được tất cả các thành viên trong nhóm này trừ tiến sĩ Bert Pfeiffer vì ông đã qua đời trước đó vài năm. Dù vậy, tôi đã phỏng vấn được vợ ông, và được tiếp cận trọn bộ văn bản của tiến sĩ Pfeiffer trong đó chứa cực nhiều thông tin quí giá.
Trước khi sang Việt Nam thu thập tài liệu vào tháng 8-2007, tôi e ngại những nỗ lực của mình sẽ vấp phải những rào cản về ngôn ngữ và văn hoá, cộng thêm sự e dè có thể có trong việc thảo luận về một đề tài đã từng và vẫn đang là đề tài đau thương của Việt Nam. Khi sang đến nơi, tôi ngỡ ngàng và rất mừng khi nhận được sự giúp đỡ nhiệt tình của mọi người tôi có dịp tiếp xúc, từ những quan chức sẵn sàng trò chuyện “không chính thức”, đến những cán bộ quản lý những vùng đất bị rải Chất độc màu da cam nặng nề, đến nhiều học giả và nhà khoa học đến giờ vẫn kiên định trong việc tìm con đường hàn gắn điều mà nhiều người gọi là “vết thương cuối cùng” của cuộc chiến tranh giữa Mỹ và Việt Nam. Điều mà tôi từng lo sẽ là cản ngại lớn nhất lại trở thành giai đoạn trôi chảy và dễ chịu nhất của hành trình nghiên cứu của mình. Trong khi đó, thử thách lớn nhất lại là làm thế nào để sắp xếp lại toàn bộ lượng tài liệu và thông tin ngồn ngộn mà tôi thu thập được trong suốt một năm điền dã.
… Cuối cùng, sau 5 năm làm việc, hàng chục ngàn trang tài liệu nghiên cứu, với tất cả những hy sinh mà vợ tôi đã dành cho tôi trong suốt hành trình, mọi thứ đã dồn lại trong cuốn sách nhỏ bé này… Với những bạn đọc bản dịch tiếng Việt, tôi muốn gửi gắm rằng việc chuyển ngữ và xuất bản cuốn sách này, với tôi, là thành tựu tối hậu của toàn bộ hành trình nghiên cứu của mình. Mặc dù cuốn sách tập trung nhiều vào chính sách và những nhân vật lịch sử, trên thực tế đây là câu chuyện về Việt Nam – về đất nước và con người Việt Nam.
Trong nhiều năm qua, tôi đã nỗ lực hết mình để tìm hiểu, ghi nhận và tôn trọng góc nhìn của Việt Nam về đề tài khó khăn và đau lòng này. Tôi mong rằng, với bản dịch này, độc giả Việt Nam sẽ có thêm một góc nhìn về những gì đã diễn ra trong lòng nước Mỹ vào thời điểm đó, và biết thêm những thông tin lịch sử mà cho đến nay chưa được cung cấp rộng rãi.
Nếu tôi có thể tặng lại dù chỉ là một phần nhỏ của những gì mà tôi đã học hỏi được từ con người Việt Nam và tài liệu của Việt Nam trong những năm qua, tôi coi như mình đã đóng góp được một phần hữu dụng. Tôi thực sự cảm kích vì được có cơ hội giới thiệu những gì mình đã nghiên cứu được với bạn đọc Việt Nam, và mong nhận được phản hồi từ phía bạn đọc khi cuốn sách được phát hành.
David Zierler, tháng 11-2012

Hoá học là ngành khoa học khám phá và sáng tạo- Chất da cam là một sản phẩm của hoá học mà loài người ngu ngơ nghĩ rằng có lợi – nên sử dụng nó để tàn phá tự nhiên ! Câu trả lời của nó cho loài người đã rõ ràng – Thật đau đớn khi nhìn thấy tàn phá của nó trên cơ thể, trong não trạng những nạn nhân – họ mất khả năng sống mà tạo hoá nhẽ ra gành cho họ ! Khoa học (hoá học) hãy cẩn trọng trước tự nhiên ! Vì con người cần được sống tự nhiên !
Cuốn sách này nên gửi cho các nhà lãnh đạo thế giới để họ kiểm soát hành động của mình theo chuẩn đạo đức loài người, cả các nhà hoá học nữa !
Mt
27/12/2012 lúc 04:03
Chất độc màu da cam là một trong những thảm hoạ lớn do con người gây ra cho con người. Rất tiếc Việt Nam chúng ta lại phải gánh chịu thảm hoạ này. GS NBC và bạn đọc của thichhoctoan có nhìn thấy nguy cơ dân tộc ta có thể lại phải gánh chịu những thảm hoạ trong tương lai gần không? Giới lãnh đạo cao nhất của ĐCSVN đang phân hoá, dân trí nói chung đặc biệt dân trí về dân chủ quá thấp, nguy cơ “Nồi da xáo thịt” đang hiện hữu. Hỡi GS NBC, xin hãy phất cờ làm cuộc “cách mạng màu cam” không đổ máu để cứu vớt dân tộc này. Hãy xem hai phe đánh nhau bằng con đường ấu trĩ trong bóng tối qua các trang blog sau để hiểu rõ về nội tình đất nước. Hãy giúp họ đánh nhau một cách văn minh, công khai theo con đường dân chủ tiến bộ của loài người.
http://quanlambao.blogspot.com/
http://dieuhauden.blogspot.com/
Quang Minh
30/12/2012 lúc 09:49
Việt Nam rất cần “Con đường da cam” tươi đẹp mới.
Vi To Quoc
30/12/2012 lúc 09:53
Nhờ thày Thích Học Toán giới thiệu Cánh Cửa Mở Rộng mà bạn đọc được mở rộng tầm đọc. Cảm ơn thày!
Nụ Cười
01/01/2013 lúc 03:28
Năm mới, chúc gia đình thày Thích Học Toán vạn sự như ý !
Chúc bạn đọc SỔ TAY sức khỏe và hạnh phúc !
Nụ Cười
01/01/2013 lúc 03:29
Đối với những học giả, như Joseph C.W. Chan ở Đại học Hồng Kông , chế độ độc tài là một thể chế nhà nước có quyền lực cầm quyền không được nhân dân ủng hộ. Trong khi đó chủ nghĩa toàn trị (totalitarianism) là thể chế ở đó nhà nước quy định mọi mặt hành vi cá nhân và tập thể của nhân dân. Hay nói cách khác, chế độ độc tài liên quan đến nguồn gốc quyền cai trị (nơi quyền đó phát sinh) và chủ nghĩa toàn trị liên quan đến phạm vi của quyền cai trị (cái nhà nước quy định).
Charity Stout
12/01/2013 lúc 13:18