Thích Học Toán

Cùng viết Hiến pháp

with 93 comments

Giới thiệu một trang mạng mới.
***** 
Dự thảo sửa đổi Hiến pháp Việt nam 1992 đã gây nên sự chú ý rộng rãi trong người dân. Trang Cùng viết Hiến pháp này ra đời nhằm tạo thêm một không gian đối thoại cho tất cả những người quan tâm đến việc sửa đổi Hiến pháp, để họ có thể cùng thảo luận về chủ đề này một cách nghiêm túc và dân chủ.

Hiến pháp là đạo luật cơ bản của một quốc gia. Hiến pháp phải chứa đựng những nguyên tắc làm nền tảng cho việc xây dựng thể chế chính trị, tổ chức và vận hành của nhà nước, bảo vệ những quyền cơ bản của
người dân. Một bản hiến pháp tốt là bước đầu tiên để đảm bảo cho các công dân cùng nhau xây dựng một cuộc sống hoà bình, tự do, một xã hội dân chủ và công bằng, cái mà xét cho cùng, chính là lý do cho sự tồn tại của mọi thiết chế xã hội. Tuy đều có hoặc đều dựa vào nền tảng triết học này, hiến pháp của các nước đã ra đời trong những bối cảnh lịch sử khác nhau, đã bị chi phối bởi những hệ thống quyền lợi, những sức mạnh chính trị khác nhau, và rốt cuộc chúng đã có những dấu ấn khác nhau lên lịch sử phát triển của mỗi nước. Để hiểu Hiến pháp 1992 và tham gia tích cực vào việc sửa đổi nó, thiết nghĩ cần tham chiếu các bản Hiến pháp Việt nam đã từng có trước đó, cũng như những bản Hiến pháp đã có dấu ấn trong lịch sử thế giới.

Cùng viết Hiến pháp sẽ đăng, hoặc đăng lại những bài viết phân tích về những nội dung cụ thể của Dự thảo sửa đổi hiến pháp Việt nam 1992, về bối cảnh ra đời, dấu ấn lịch sử của những hiến pháp quan trọng trên thế giới, và sẽ đặc biệt quan tâm đến những yếu tố làm nên sức sống và sức mạnh của một bản hiến pháp, như một hệ qui chiếu trong một thế giới luôn luôn vận động, chứ không chỉ đơn thuần như một công cụ cho công tác quản lý nhà nước.

Cùng viết Hiến pháp khuyến khích đối thoại giữa các tác giả, và với độc giả. Cùng viết Hiến pháp đề cao tinh thần tôn trọng trong đối thoại, tôn trọng người viết, tôn trọng người đọc, tôn trọng ngữ pháp tiếng Việt. Cùng viết Hiến pháp khuyến khích tranh luận thẳng thắn dựa trên lý lẽ và dẫn chứng, không lấy phẫn nộ làm phương pháp tranh luận, không nhận đăng những ý kiến có tính qui kết vô căn cứ, có tính thoá mạ, vu khống hoặc lạc đề.

Cùng viết Hiến pháp chủ trương hạn chế nội dung trong phạm vi những vấn đề liên quan trực tiếp đến Hiến pháp và việc xây dựng một nhà nước pháp quyền. Các vụ việc cụ thể nếu được nêu sẽ khoanh định dưới dạng thức học thuật để nghiên cứu tính hợp lý và nhất quán của Hiến pháp và pháp luật. Cùng viết Hiến pháp không tham gia vào việc bình luận, phán xét đúng sai trong những vụ việc cụ thể.

Cùng viết hiến pháp ra đời ngày 1/2/2013 để tạo ra một không gian đối thoại dân chủ về việc sửa đổi Hiến pháp, và sẽ được duy trì ít nhất đến ngày 31/03/2013 để phục vụ việc đóng góp ý kiến vào bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992. Chúng tôi hy vọng đây sẽ là bước khởi đầu tạo điều kiện cho những đối thoại thẳng thắn về xây dựng nhà nước pháp quyền ở Việt Nam.

Nhóm khởi xướng

Ngô Bảo Châu
Đàm Thanh Sơn
Nguyễn Anh Tuấn

About these ads

Written by thichhoctoan

01/02/2013 at 11:48

Posted in Đối thoại

93 phản hồi

Subscribe to comments with RSS.

  1. Các công việc chỉ có thể chạy, nếu như chúng được trình bày rõ ràng, giản dị, không rối lẫn nhau.

    Đề nghị hai bạn motnhanhmai01 và Mt gương mẫu phát biểu trước hết đi, giản dị như là thi thơ vậy. Phát biểu một chữ, cũng được.

    Kể ra, đề tài này cũng là mới lạ.

    Nước Việt mấy ngàn năm thời Khổng giáo cũ, làm gì có Hiến Pháp.

    hmhoang

    01/02/2013 at 13:17

    • Khổng giáo vào nước Việt nếu từ thời ông “Chu An” như cụ Hinh nói, thì chưa được nghìn năm mà. Cụ Hinh nói liều vậy, không phải phong cách “rõ ràng, giản dị, không rối”, mà là nói bậy.

      Tôi

      01/02/2013 at 17:54

    • Hihi, vậy có thời Khổng giáo mới hả?

      uyen

      03/02/2013 at 07:04

  2. Anh Châu làm ơn kiểm tra lại địa chỉ liên hệ: hienphap@googlegroups.com. Có địa chỉ nào phổ biến hơn ko. Tôi gửi mấy lần vào địa chỉ này đều failure. Có thể nhiều người gặp vấn đề như tôi. Cảm ơn anh.

    ba Cừu

    01/02/2013 at 14:57

  3. Hy vọng gs Châu và gs Đàm, sẽ là những ngọn gió đổi thay

    Hãy biết yêu Quê Hương Việt Nam,
    hãy đứng lên cháu con rồng tiên
    đừng thờ ơ, đừng làm ngơ
    triệu con tim, cùng bước tới
    chúng ta là dòng giống Lạc Hồng

    Hãy là ngọn gió đổi thay
    Hãy là ngọn gió đổi thay

    Hoàng Minh Sơn

    01/02/2013 at 20:56

  4. Khổng giáo thấm vào xứ Việt từ thời Trung Hoa thuộc địa ngàn năm, thời “An nam đô hộ phủ”.

    Sau này ông Chu An là người say mê nhiệt huyết đẩy công cuộc Khổng giáo hóa này lên vô cùng mạnh mẽ, đặc biệt trong lối cai trị của triều đình Việt.

    Cảm ơn sự đóng góp lý thú của bạn Tôi nhiều.

    Bạn Cụ Hinh thành thực tự thấy mình kém bạn Tôi một bậc xa.

    hmhoang

    01/02/2013 at 21:22

  5. Kính gửi: Các thành viên khởi xướng và Ban biên tập trang Cùng viết Hiến pháp

    Hôm nay, tôi nhận đc mail của một người bạn giới thiệu về trang web do các Giáo sư có uy tín khởi xướng và biên tập, như GS Ngô Bảo Châu, Đàm Thanh Sơn, Nguyễn Đăng Dung. Tôi rất vui.
    Tuy nhiên, có thể do mới khởi xướng nên bài viết cũng chưa nhiều, nhưng những bài viết chỉ được đăng dưới lăng kính một chiều (bởi các bài viết hiện nay đăng trên Cùng viết Hiến pháp) chỉ là các bài viết trên các báo đã bị kiểm duyệt (Việt nam đứng vị trí 172/179 về tự do báo chí). Việc kiểm duyệt báo chí do Ban tuyên giáo trung ương Đảng, thì nói chung những bài viết này cũng chỉ nằm trong giới hạn ý chí của Đảng.
    Hiến pháp là khế ước xã hội (social contract) do người dân lập nên. Vì vậy tôi hy vọng rằng, trang Cùng viết Hiến pháp sẽ mang đăng những bài viết có quan điểm khác nhau. Hiện nay, các bài viết như: Hai tử huyệt của chế độ (của GS Hoàng Xuân Phú), Dự thảo Hiến pháp do 72 nhân sỹ, trí thức khởi xứng (đến nay đã có gần 2000 người ký tên ủng hộ) đang được nhiều người ủng hộ.
    Cùng viết Hiến pháp có “dám” đăng 2 bài viết đó không?
    Xin mạo muội chia sẻ với các GS một điều là: Người sáng lập ra trang web tranh luận dân chủ phải khách quan, hay thoát khỏi sự “bám lề”, hay “sợ hãi” mới có thể đem đến không gian tranh luận dân chủ. Tôi rất ngưỡng mộ những người như Giáo sư Huệ Chi (trang web boxitvn.net), nhà văn Nguyễn Quang Lập (blog Quê Choa) hay TS Nguyễn Xuân Diện (blog xuandienhannom.blogspot.com)… bởi họ đã làm được điều đó.
    Tôi từng biết GS Nguyễn Đăng Dung như một trong những người đầu ngành Luật Hiến pháp của Việt Nam. Nhưng dịp sửa Hiến pháp này tôi cũng chưa thấy giới Luật gia nói chung, hay GS nói riêng có những đóng góp mang tính đột phá (ví dụ như bài viết của GS Hoàng Xuân Phú), để người dân ủng hộ và dõi theo.
    Là trí thức, theo tôi họ có nghĩa vụ tiên phong trong việc tìm ra con đường phát triển giúp những người không biết, và cho đến thời điểm này thì tôi đang thất vọng về điều đó ở nước ta.

    Nhân tiện, tôi cũng muốn chia sẻ với trang Cùng viết Hiến pháp là trọng tâm nhất của lần sửa đổi Hiến pháp lần này là “Điều 4″.
    Điều 4 mới là vấn đề của mọi vấn đề. Bởi việc quy định Điều 4, rõ ràng là những cuộc bầu cử dân chủ đều vô nghĩa. 14 người trong Bộ chính trị quyết định mọi chức danh, từ việc bao nhiêu ghế, ông nào trúng đại biểu quốc hội, ông nào làm thủ tướng… từ đó sinh ra độc tài, lạm quyền, tham nhũng…
    Người có quyền chỉ “sợ trách nhiệm trước người giao quyền cho họ”, và việc nếu họ có được quyền lực không phải từ dân thông qua các cuộc bầu cử dân chủ thì họ cũng sẽ không chịu trách nhiệm trước dân, mà họ chỉ chịu trách nhiệm trước Đảng (theo nghĩa hẹp hơn, trước những người lãnh đạo Đảng đã “cơ cấu” cho họ).
    Việc không quy định Điều 4 là việc trước sau gì cũng phải làm, là xu thế chung của bất kì quốc gia dân chủ nào. Không quy định Điều 4, xây dựng chế độ chính trị đa đảng không phải là xóa bỏ sự hoạt động của Đảng Cộng sản VN, mà khi ấy những người có tài, có đức trong xã hội sẽ trở thành những lãnh đạo do dân chọn. Và đó cũng là con đường mà những người có tài, tâm trong Đảng ra tranh cử. Chứ không phải như việc có vị trí nhờ “cơ cấu” của Đảng thông qua “mối quan hệ, chạy chức chạy quyền” như hiện nay.
    Nếu không xóa bỏ được Điều 4, mặc nhiên Đảng CS lãnh đạo thì những góp ý sửa đổi Hiến pháp chỉ như là thay chút nước sơn, chứ không phải là thay cái cột sống.
    Chỉ khi đa đảng, mọi vấn đề mới được tháo gỡ, nền tảng đầu tiên để xây dựng nhà nước. Thông qua các cuộc cạnh tranh chính trị, người dân sẽ chọn những người, Đảng có chính sách tốt cho dân tộc, nhân dân. Các đảng phái đối lập tồn tại để phản biện lại các chính sách của đảng cầm quyền, và truyền tải tới người dân.
    Hiện nay, những tiếng nói phản biện chỉ là đơn lẻ, không đủ sức mạnh để phản biện chính sách do vậy thường bị chính quyền sách nhiễu. Cái quan trọng nhất của phản biện là trong Nghị trường, quyết định tới việc thông qua chính sách. Chỉ khi đó, các quyền lợi của các đảng “chạm với quyền lợi của dân” mới được thông qua.
    Bởi khi đó, nhân dân sẽ giám sát những cuộc phản biện minh bạch, và người Nghị sỹ sẽ phải chịu trách nhiệm với dân thông qua cơ chế giải trình.
    Ở Việt Nam hiện nay, tuy có 3 hệ thống cơ quan quyền lực đại diện cho 3 nhánh quyền lực lập pháp, hành pháp và tư pháp nhưng 3 quyền này lại tập trung trong tay Đảng, mà cao nhất là Bộ chính trị. Các lãnh đạo chủ chốt của 3 cơ quan đều là Đảng viên.

    Người làm thẩm phán ở các quốc gia dân chủ không được tham gia đảng phái nào, thì ở Việt Nam, tuy không quy định trong văn bản luật nhưng trên thực tế họ thương là đảng viên. Và cơ chế thủ trưởng chế vẫn còn tồn tại thông qua cách thức bổ nhiệm thẩm phán. Như vậy, Đảng là người “vừa đá bóng, vừa cầm còi”.
    Trong khi ở các nước dân chủ, thẩm phán có quyền ra lệnh trát bắt các chính trị gia nếu vi phạm pháp luật, thì ở Việt Nam, giả sử phát hiện ra một lãnh đạo sai phạm (lãnh đạo là Đảng viên), các cơ quan tư pháp bị tước mất quyền tiến hành các thủ tục tố tụng áp dụng đối với những người khác, mà thay vào đó là việc Đảng tiến hành các quy trình riêng của mình (như họp để kỷ luật…), từ đó sẽ sinh ra bao che.
    Ngoài ra, khi có ý kiến của Đảng thì các cơ quan tư pháp (Cơ quan Điều tra, Viện Kiểm sát, Tòa án) họp “liên ngành” để thực hiện ý kiến chỉ đạo của Đảng. Nếu lãnh đạo Đảng cho phép tiến hành tố tụng, hay đưa ra phương hướng xử lý thì các cơ quan này sẽ phải theo. Và phiên tòa chỉ như những “vở kịch”.
    Cái khó cho Việt Nam?
    Nhiều người cứ nhầm tưởng hoặc “xuyên tạc” rằng Singapore cũng giống Việt Nam, một Đảng lãnh đạo.
    Ở Singapore, Đảng Nhân dân hành động (People’s Action Party) được quyền lãnh đạo nhờ nhân dân bầu ra từ cuộc bầu cử dân chủ (chiến thắng trong các nhiệm kỳ, từ 1963 nhờ các chính sách) chứ không phải là do Đảng, hay Ban Chấp hành Trung ương, Bộ chính trị quyết định như ở Việt Nam. Cũng giống như trong gia đình đông con, thằng A được quyền quản lý gia đình bởi nó tài năng, chính sách tốt, vì lợi ích chung, chứ không phải là nhà có con một như Việt Nam.
    Ở Việt Nam, thành quả cách mạng có được cũng nhờ đa đảng (Việt Nam đa đảng đến năm 1988), cho đến khi đó, những người lãnh đạo luôn theo đuổi, hy sinh cho lý tưởng (mặc dù có không ít sai lầm), chỉ đến khi Lê Duẩn chèn ép, và sau này Nguyễn Văn Linh dẹp bỏ đa đảng thì chế độ một Đảng mới sinh ra độc tài, tham nhũng, lạm quyền. Cũng như, trong thời kỳ đó, do hoàn cảnh chiến tranh nên mặc dù đa đảng, nhưng vẫn chưa có dân chủ thực sự.
    Và cái quan trọng nhất của chế độ đa đảng là thẩm phán độc lập, không theo đảng phái nào. Một khi, kể cả Lý Hiển Long phạm tội, tòa District cũng có thể ra trát bắt. Một điều khác biệt với VN, quan tòa là đảng viên, hoạt động dưới sự lãnh đạo của Đảng.
    Theo tôi, đa đảng là vấn đề mấu chốt, quyết định sự lớn mạnh của quốc gia, chống lại độc tài. Đa đảng là điều kiện cần.
    Một khi, chưa xuất hiện đa đảng thì sẽ không có Aung San Suu Kyi, cũng khó xuất hiện Thein Sen như ở Myanmar để tiến tới dân chủ. Bà Aung nếu ở VN, chỉ có thể là những cá nhân phản biện nhỏ lẻ như Luật sư Lê Quốc Quân hay blogger Huỳnh Thục Vy mà thôi. Mọi phản biện từ cá nhân nhỏ lẻ đều bị dập từ trứng nước.

    Published by Basam: http://anhbasam.wordpress.com/2013/02/02/1590-dieu-4-moi-la-van-de-cua-moi-van-de/

    Nguyễn Long Việt

    02/02/2013 at 02:30

    • hay quá,đọc bải phân tích này mà em hiểu ra bao nhiêu điều

      long

      27/02/2013 at 17:38

      • Bạn viết rất hay, tôi nghĩ rằng các giáo sư thừa hiểu điều nay rồi, vì các giaosuw đều đã sống và là việc ở các nước dân chủ thực sự đã lâu. Tôi mong rằng bằng uy tín của mình, với sự tôn kính của mọi người dân Việt GS Ngô Bảo Châu, Đàm Thanh Sơn, Nguyễn anh Tuấn, hãy đóng góp cho điều 4 HP sưa đổi ít nhất phải có 3 đảng cạnh tranh lành mạnh, còn nếu HP chi có độc Đảng CSVN lành đạo, thì HP sưa đổi không có gì mới cả. Vì sự độc Đảng tất yếu sẽ dẫn đến độc tài, tha hóa, tham nhũng, sự ngheo hèn và dốt nát, Sự độc Đảng không bao giờ chọn được nhân tài cho DTVN ở mọi ngành, mọi lĩnh vực đời sống XH.

        Chung

        10/03/2013 at 07:55

  6. Tôi đồng tình với việc lập diễn đàn chia sẻ với nhau về Hiến pháp của nhóm các anh Châu , Sơn Tuấn . Có một số người muốn các anh bị ảnh hưởng ít nhiều những ý kiến của các nhóm khác , người khác , nhưng theo tôi điều đó không được gọi là cần thiết và chỉ là tham khảo.
    Tôi có cảm tình với anh Châu vì tôi tin anh là người có trách nhiệm với đất nước Việt Nam cùng các bè bạn, tri kỷ của anh . Tôi có một vài góp ý của mình .
    Trước hết muốn xây dựng một Hiến pháp hợp lý , hoàn hảo thì phải hiểu khái niệm về Hiến pháp và sự cẫn thiết của Hiến Pháp .
    Có một số người phức tạp hóa khái niệm về Hiến pháp và coi Hiến pháp là một ” Khế ước xã hội do ngươi dân lập nên” . Nếu chỉ coi Hiến pháp chỉ là một Khế ước xã hội thì tự dưng những người đó đã phủ nhận Gía trị và hiệu lực cao nhất của một văn bản pháp lý cao nhất trong một Quốc gia với tên gọi là Hiến Pháp và cũng có thể do hiểu như vậy mà Hiến pháp có vẻ xa lạ hoặc xa xỉ trong cộng đồng dân chúng . Bởi lẽ trong xã hội, một bản khế ước thường phải tuân thủ theo những quy định khác ( Luật pháp) trong khi vị trí của Hiến pháp trong xã hội là vị trí cao nhất và không phải phụ thuộc vào một văn bản nào .
    Cũng trong lúc này, một khái niệm về Hiến pháp cũng được hình thành, đó là việc coi Hiến pháp là một văn bản pháp lý căn bản nhất ghi rõ những ý chí và nguyện vọng của đại đa số người dân trong một Quốc gia . Với khái niệm này thì những điều ghi trong Hiến pháp là ý muốn của người dân và khi Hiến pháp được công bố ban hành thì đó chính là văn bản công khai nêu rõ từng ý nguyện của toàn dân trong Quốc gia . Khi hiểu Hiến pháp là văn bản ghi rõ những ý nguyện của người dân thì Hiến pháp mới thực sự gần gũi với dân và mọi người dân sẽ có các động thái tích cực để xây dựng và bảo vệ Hiến Pháp .
    Tôi hiểu và đi theo khái niệm Hiến pháp là văn bản pháp lý căn bản nhất ghi rõ những ý chí và nguyện vọng của đại đa số người dân trong một Quốc gia . Trên cơ sở đó, khi tôi là một người dân thì tôi có quyền đưa bất kỳ một mong muốn nguyện vọng cơ bản mà tôi cho rằng điễu đó là cần thiết và phù hợp, cũng như tôi có quyền kiểm tra đối chiếu và góp ý với bất kỳ điều nào trong Bản Hiến pháp sơ thảo để nhìn nhận ra điều đó có phù hợp hay không phù hợp để giữ hay bỏ điều đó . Nếu mọi người dân có ý thức về việc xây dựng , góp ý và soạn ra Hiến pháp thì khi đó Hiến pháp mới đích thực là văn bản có ý nghĩa. Bước tiếp theo là cần phải có một Uỷ ban Soạn thảo HP trung thực về việc tổng hợp các ý kiến đóng góp của nhân dân để soạn chính thức một bản Hiến pháp cho toàn dân biểu quyết . Khi chính người dân đang quan tâm xây dựng Hiến pháp cùng các ý kiến đề đạt của mình thì khi được lấy biểu quyết, người dân sẽ nhiệt tình chứng thực cho Hiến pháp và có như vậy thì Hiến pháp được ra đời với sự chào đón và tiếp nhận một cách quang minh chính đại .
    Có một điều khó hiểu cho nhiều người ở Việt Nam khi mở đầu cho việc góp ý kiến soạn sửa Hiến Pháp thì họ hay lấy lời của ông PhanTrung Lý về câu “không có vùng cấm” . Đó là thái độ thụ động và thấp dân trí . Một khi ý dân là ý trời và Hiến pháp là ý dân thì dân có quyền nêu ra tất cả những ý gì nếu đó là ý của họ . Không ai có quyền hạn gì để cấm đoán người dân đưa ra ý của họ vào Hiến pháp. Thậm chí cũng không coi Hiến pháp mới phải tuân thủ Hiến pháp cũ có trước đây hoặc phải theo một quy định nào đó vì Hiến pháp với vị trí căn bản cao nhất nêu rõ ý của người dân ( người dân đang sống chư không phải chết rồi hay chưa sinh)
    thì nó không phải theo một khuôn khổ pháp luật nào cả. Đại đa số người dân đang sống muốn vậy thì cứ vậy được ghi rõ công bố trong Hiến pháp. Có một vấn đề nan giải ở Việt Nam là toàn bộ hệ thống cán bộ chính trị và Đại biểu bị nhiễm quá nặng học thuyết Mác-Lê nin nên mọi thứ đều nhìn nhận bằng tư duy , quan điểm của học thuyết này . Hậu quả của nó là tạo ra một Chế độ chính trị phản dân chủ, quyền lực không thuộc về người dân mà thuộc về Đảng Cộng Sản Việt Nam ( Đảng CS tự cho là Đại biểu tất tần tật cho người dân nên Đại biểu Quốc hội chỉa là danh nghĩa). Người dân cũng không được quyền tự do chọn Đại biểu vào cơ quan Lập pháp ( Quốc Hội) mà phải bầu người do Đảng cử, Đảng chọn . Khi Soạn Hiến Pháp hay phê duyệt Hiến Pháp thì Đảng Cộng Sản áp đặt ý của Đảng và các Đại biểu do không phải được bầu trong một cuộc bầu cử dân chủ nên Những điều ghi trong hiến pháp lại phải phù hợp với quan điểm của Đảng CS VN thì mới được thông qua .
    Vậy cái khó khăn lớn về Soạn sửa Hiến pháp nhất hiện nay có thể tồn tại 2 vấn đề:
    Đó là một số người dân chưa hiểu hết tầm quan trọng của Hiến pháp nên họ không mặn mà và tạo cơ hội không thu gom được đại đa số ý nguyện của người dân và Tư cách, quan điểm của Đại biểu quốc hội không phải là người đại diện cho ý nguyện của người dân mà họ chỉ là người Đại diện cho ý của Đảng CS VN
    Nếu 2 vấn đề trên không được giải quyết thì đợt sinh hoạt sửa đổi HP này chỉ là một lần đánh tráo ý dân và đẩy người dân Việt Nam vào cảnh nghi ngờ, bất tín nhiệm lẫn nhau, mạt vận và tan tác.

    phamvandiep

    02/02/2013 at 10:16

  7. Cho tôi hỏi anh Châu, anh Sơn, anh Tuấn và quý vị quan tâm về Hiến pháp Việt Nam một ý như thế này :
    Các anh có đồng ý Đảng Cộng sản là Đại biểu trung thành của các anh không ?
    Nếu lâu nay Đảng Cộng sản Việt Nam là đại biểu trung thành của nhân dân Việt Nam thì cứ để cho Đảng làm hết vai trò đại diện của họ về việc soạn ra và phê chuẩn Hiến pháp.
    Dân Việt Nam không phủ nhận nội dung điều 4 thì Đảng CS Việt Nam cứ làm đúng vai trò của mình . Riêng Đại biểu quốc hội thì cũng được gọi là Đại biểu phải trung thành ( bắt buộc), nhưng Đảng Cộng sản là Đại biểu trung thành ( vốn có ) thì việc lấy ý kiến của dân hay Quốc hội thì cũng đâu có giá trị gì. Mà dân Việt Nam bầu Đại biểu quốc hội làm gì cho mất thời gian vì Đảng CS VN là Đại biểu trung thành rồi, bầu làm gì để nó có vẻ “không tin việc cử của Đảng” .

    phamvandiep

    02/02/2013 at 12:28

  8. Kính gửi: GS Châu, GS Sơn và cộng sự

    Tôi vừa nhân được tin là 2 bài viết của tôi đã bị tháo gỡ xuống. Tôi không biết được vì nguyên nhân gì?
    “Cùng viết Hiến pháp ra đời nhằm tạo thêm một không gian đối thoại cho tất cả những người quan tâm đến việc sửa đổi Hiến pháp, để họ có thể cùng thảo luận về chủ đề này một cách nghiêm túc và dân chủ.”
    Tôi sẵn sàng tranh luận với bất kỳ ai về bài viết của tôi. Tôi cũng không mạt sát, nói năng thô tục trong bài viết. Có thể, bởi vì tôi không muốn viết những lời hoa mỹ trong bài viết, bởi tôi muốn viết ý kiến như những người dân bình thường. (Tôi cố gắng viết, sử dụng từ ngữ như cách nói trên thực tế của người dân, chứ không sử dụng những lời từ các hội nghị).
    Xây dựng Hiến pháp là quyền của bất kỳ người dân nào, nên dù là ý kiến như: “tui thấy các ổng lãnh đạo kiểu chi mà dân tui phải đi làm thuê cho các nước láng giềng. Mấy ông quan chức thì lương có 5, 7 triệu mà nhà lầu, biệt thự, con cái đi du học. Con tui đi ra các nước, không thấy nước mô đưa bộ đội, công an cưỡng chế nhà dân. Bầu cử kiểu chi mà, trước bầu cử ai cũng biết là trúng rồi…”
    Đó cũng là một ý kiến góp ý, và cũng có quyền bình đẳng như các ý kiến khác (miễn là không văng tục, không vu khống cho người khác). Còn góp ý mang tính xây dựng ư? Đó lại là thiên kiến qua một cái lọc (filter), như vậy đâu có phải là tranh luận dân chủ.

    Tôi là người học luật, tính tình thẳng thắn, có sao nói vậy. Tôi có linh cảm một điều là, GS Châu, GS Sơn đang “bị lợi dụng”. Bị lợi dụng tên tuổi. Thứ nhất, việc trang “Cùng viết Hiến pháp” được sáng lập, có lẽ là chủ đích của “một số người nào đó” nhằm (1) đánh lạc hướng dư luận không quan tâm tới bản Dự thảo Hiến pháp do 72 nhân sĩ, trí thức đăng trên Boxitvn.net, mà quan tâm đến Cùng viết Hiến pháp đã qua kiểm duyệt (censorship); (2) các GS Châu, GS Sơn không quan tâm đến bản Dự thảo này, hay nói cách khác là không ký tên vào.
    Bởi nếu 2 GS ký tên vào, sức lan tỏa rất lớn, đặc biệt là thế hệ trẻ những người luôn coi các GS như đỉnh cao trí tuệ Việt.
    Tại sao lại bàn kiểm duyệt (censorship) ở đây? Bởi những người cộng sự của Giáo sư chưa thoát được sự “bám lề”, hay “sợ hãi”. Họ chỉ dám đóng góp “chút nước sơn” có chừng mực bởi họ còn “sợ” bị ảnh hưởng (con cái bị trù dập, gia đình bị sách nhiễu…). Nhưng cái đó không quan trọng lắm, cái lọc (filter) quan trọng hơn nữa là giới hạn kiến thức. Tôi đã từng bảo là GS Dung được đánh giá là GS đầu ngành luật Hiến pháp Việt Nam, nhưng giới hạn của những bài viết của GS cũng chỉ trong khoảng của Hiến pháp Liên xô cũ chứ không phải là Hiến pháp các nước tiên tiến, dân chủ. Tôi có tham khảo qua về mấy bài viết về Hiến pháp Mỹ, hay tam quyền phân lập của GS nhưng tôi thấy GS cũng chưa thực sự mang đến những giá trị đó. Có lẽ vì hạn chế về tiếng Anh, nên GS không thể hiểu 100% nội dung của từng câu chữ, mà GS chỉ viện dẫn các sách đã dịch qua một filter khác. Với lại, GS cũng là đảng viên, cũng là thành viên của Mặt trận Tổ quốc VN nên GS cũng phải bị đè trên mình nhiều áp lực. Ngoài ra, trong số Ban biên tập hay khởi xướng cũng không ít người là Đảng viên trung thành.
    Do vậy, những bài viết như của tôi chẳng hạn, kêu gọi không quy định Điều 4 để người dân Việt Nam có được quyền bầu cử như các nước láng giềng, dân chủ trên thế giới, lại qua một cái filter như thế thì tôi nghĩ, bị tháo xuống là đúng thôi.
    Nhân tiện đây, tôi cũng không trách các vị trong Ban biên tập bởi ở Mỹ có câu ngạn ngữ rất hay: “We can’t teach an old dog new tricks”.
    Nếu việc sửa đổi Hiến pháp lần này vẫn tiếp tục quy định Điều 4 thì đó là một sự thất bại, đành phải chờ thế hệ trẻ. Và điều đó đồng nghĩa với việc chúng ta bỏ lỡ một cơ hội chuyển đổi từ độc tài (độc đảng sinh ra độc tài) sang dân chủ (dân chủ đa đảng luôn đi kèm với nhau, chứ không bao giờ có dân chủ một đảng). Và tôi cũng lo rằng không chuyển giao trong hòa bình thì sẽ phải chuyển giao trong bạo lực. Tôi không muốn điều đó xảy ra, nhưng đó là một tất yếu.

    Tôi cũng xin có một kiến nghị nữa là: Một khi trang Cùng viết Hiến pháp thành lập, thì trang cũng nên hồi âm người gửi bài (trả lời…) như một dạng của trách nhiệm giải trình (accountability), không nên như cách các cơ quan hành chính Việt Nam. Người dân hỏi, không biết bao giờ trả lời. Và GS Châu cũng thấy được điều đó khi GS ký kiến nghị trả tự do cho Phương Uyên rồi. Tiện đây, tôi cũng nói thêm một chút là: Ở Việt Nam, tôi đố người nào ra đường mặc áo có dòng chữ “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam” mà không bị chính quyền sách nhiễu. Tôi là người làm việc trong “phòng kính” nhưng cuộc sống luôn theo sát với người dân nên tôi biết điều đó.

    Xin chân thành cảm ơn Quý vị,
    NLV

    Nguyễn Long Việt

    02/02/2013 at 19:32

    • Chào anh,

      Trả lời các câu hỏi của anh:

      1) Bài của anh bị bỏ xuống vì đa số trong nhóm khởi xướng và ban biên tập đánh giá không đạt chuẩn mực của trang. Trang tôn trọng tự do ngôn luận, nhưng có chọn lọc trên cơ sở chất lượng của bài viết. Anh hoàn toàn có quyền đánh giá về sự chọn lọc của chúng tôi là đúng hay sai, nhưng nếu không có chọn lọc thì không cần ban biên tập, không cần cái trang này, vì đã có rất nhiều chỗ để tất cả mọi người có thể phát biểu ý kiến.

      2) Cá nhân tôi không là thành viên của bất kỳ tổ chức chính trị nào. Tôi cho rằng việc đối thoại, hơp tác không thể dựa trên có sở có phải đảng viên hay không đăng viên.

      3) Trong số những người tham gia làm Cùng viết hiến pháp có người đồng ý với bản Dự thảo Hiến pháp do 72 nhân sĩ, trí thức đăng trên Boxitvn.net, có người không. Cá nhân tôi không đồng ý với việc bắt buộc mọi người phải phát biểu ý kiên của mình về bản Dự thảo Hiến pháp của 72 nhân sĩ, rồi mới có quyền phát biểu về Hiến pháp.

      4) Trang Cùng viết hiên pháp mới ra mắt nhưng đã nhận được nhiều đóng góp của bạn đọc. Chúng tôi rất trân trọng những đóng góp đó và sẽ trả lời đầy đủ. Ban biên tập làm việc để lựa chọn bài vở.

      Cảm ơn anh.

      NBC

      thichhoctoan

      02/02/2013 at 20:09

      • Chính trị, luật học khác với toán học ở chỗ đó. Chính trị, luật học không có một công thức nào để chứng minh một cách chính xác như 1 + 1 = 2 nên rất khó có thể đánh giá được thế nào gọi là đạt chất lượng. Với luật học, mỗi người có một quan điểm khác nhau, chưa chắc một vị thẩm phán tòa tối cao đã hay hơn quan điểm của sinh viên luật năm 2. Có khi bài viết của tôi không thuyết phục được các GS nhưng lại thuyết phục được đông đảo người dân thì sao? Mà có khi như thế lại hữu ích hơn, bởi Hiến pháp như văn bản pháp lý cao nhất để dân sử dụng bảo vệ quyền lợi của mình khi bị chính quyền xâm hại. (Tôi mạo muội gửi trên trang Ba Sàm thấy số đông là ủng hộ quan điểm của tôi).
        Cũng giống như bác Tổng bí thư bảo “một bầy sâu đang phá đất nước”. Bác ấy chưa chỉ ra được đàn sâu đó là đàn nào, không có nghĩ là không có cơ sở. Cơ sở ở đây, người ta nhìn vào kết quả, và đôi khi phải dùng cảm tính của mình.
        Hay khó có thể nói mô hình nhà nước Mỹ giao toàn quyền hành pháp cho Tổng thống hay hơn ở Đức, giao cho cả Tổng thống và thủ tướng. Mỗi cái có một cái hay riêng. Nhưng mô hình nào cũng phải dựa trên những giá trị nhất định để hoạt động có hiệu quả. Đầu tiên phải là cuộc bầu cử dân chủ (thực tế chỉ diễn ra tại các quốc gia đa đảng). Xây dựng nhà nước pháp quyền (rule of law) cũng phải dựa trên yếu tố đa đảng. Bởi một trong số các yếu tố quan trọng của pháp quyền quan tòa độc lập phán xử (trong đó có phán xử cả các chính trị gia). Trên thực tế, thì nếu quốc gia tồn tại 1 đảng lãnh đạo, họ lãnh đạo luôn cả các quan tòa, bằng cơ chế bổ nhiệm, yêu cầu là đảng viên, nhiệm kỳ… Tất nhiên, để thực sự có một nhà nước hoạt đông có hiệu quả, cần nhiều yếu tố khác nữa, nhưng đa đảng phải là điều kiện cần.
        Lần sửa Hiến pháp này, với tôi, nếu không bỏ được điều 4 thì đó là một thất bại.

        Cảm ơn Giáo sư,
        NLV

        Nguyễn Long Việt

        03/02/2013 at 15:14

  9. Việc cùng xây dựng một Hiến pháp theo đúng nghỉa của nó là một việc làm rất đỗi bình thường tại các nước có nền dân chủ thực sự.Nhưng tiếc rằng tại một xứ sở của chế độ không tôn trọng cái quy trình bình thường của việc xây dựng -ban hành một bản Hiến pháp cũng như những giá trị chứa đựng trong đó thì việc làm này có thể dẫn đến một số hệ quả sau :
    -Thứ nhất :Nó chỉ có ý nghĩa như sự tô son trát phấn cho một bản chất độc tài toàn trị trước thế giới và một số nhân dân thiếu hiểu biết rằng Nhà nước đang cố gắng cải thiện dân chủ( không có thực ) ,rằng dân cứ nằm mà chờ dân chủ tới (như mơ được lên thiên đường vậy và tới chết vẫn chỉ là mơ thôi vì làm gì có thứ dân chủ xin cho)
    – Thứ hai :Khi những nhân vật có tiếng tăm chỉ cần lên tiếng góp ý ( dù rằng đó là họ làm vì mục đích tốt đẹp và việc họ làm là hoàn toàn minh bạch,trong sáng ) thì một Nhà nước nếu không thành ý trong việc xây dựng và thực hiện đúng Hiến pháp sẽ được dịp khua chiêng gõ mõ rằng ,thì ,là ,mà…và dân ta ( vốn quen thói bầy đàn,quen dựa hơi chứ ít phán xét trên cơ sở nhận định cá nhân một cách tự do tư tưởng kiểu Tây phương sẽ tin rằng ông này ông kia đã nói,đã làm thì chắc là nó đúng ,nó hay và cứ thế …).Thêm nữa ,nếu ai đó muốn đưa tiếng xấu cho những người đã có tiếng tăm,uy tín trong cộng đồng nhằm một số mục đích dìm kẻ đó trong vòng tay bảo trợ của mình mà không thể đứng về phía lợi ích của nhân dân -sẽ nhân chuyện này tung tiếng xấu cho họ theo một cách rất bẩn thỉu -nhưng cũng rất có hiệu quả đấy( và theo tôi chuyện này đã từng xảy ra một vài lần rồi chứ không phải là lần đầu thưa giáo sư).
    Vì vậy ,tôi thấy những người như giáo sư một khi đã có uy tín trong nhân dân thì rất nên cẩn trọng trong những hành xử của mình vì hai lẽ (nhất là trong lĩnh vực chính trị với những thủ đoạn khôn lường của nó -một mặt trái của lĩnh vực này và hình như giáo sư không phải là chuyên gia ):Vì lợi ích thực sự của cộng đồng ( tôi nhấn mạnh chữ “thực sự” vì nhiều khi tưởng “lợi thì có lợi nhưng … răng không còn “) và thêm nữa hãy biết quý trọng tài năng,uy tín thực sự của mình vì đó là vốn quý của một cộng đồng Việt,một dân tộc Việt mà giáo sư tôi tin chắc rằng thuộc về nó.Xin chúc giáo sư bình tâm xem xét.Luôn tin tưởng vào sự trong sáng của một nhân tài nước Việt như giáo sư.

    Một góp ý nhỏ

    03/02/2013 at 01:51

  10. 59 ngày để cùng viết nên hiến pháp, sao mà vội vội vàng vàng vậy?
    Cùng viết là như thế nào? Góp ý trên dự thảo hiến pháp đó? viết hiến pháp mới? Tiêu chí là sao? là hiến pháp theo đúng chủ trương nhà nước hay là hiến pháp thể hiện nguyện vọng của nhân dân?
    Rất tiếc, cái mà người ta bày ra đó chỉ là một phép thử mới thôi, thử coi nên tiếp tục cai trị theo kiểu gì. Hic,

    uyen

    03/02/2013 at 06:51

    • 59 ngày không ngắn đâu. Có nói dài hơn cũng chỉ làm cho chữ nghĩa nát bét ra mà thôi.

      Nếu Uyen thực sự quan tâm, Uyen có thể viết nguyện vọng của Uyen về Hiến pháp. Rất tiếc, không ai có thể viết được nguyện vọng của “nhân dân” cả. Uyen cũng có thể chỉ ra những gì Uyen cho là sai lầm trong Hiến pháp hiện hành và dự thảo sửa đổi nó. Trong trường hợp đó, Uyen phải đưa ra lập luận đủ thuyết phục. Cái gì là sai do tư duy thiếu chặt chẽ, cái gì là mập mờ do cố tình làm như thế và nếu mập mờ thì nó có lợi cho ai. Uyen có thể phân tích xem mối tương quan của Hiến pháp với thực tế chính trị, thực tế quyền lợi cục bộ trong xã hội như thế nào. Uyen có thể “đóng góp” cho bản Hiến pháp tốt hơn, hoặc ít nhất là không tồi hơn, và Uyen cũng có thể chứng minh tất cả những cố gắng kể trên là vô bổ. Nhưng phải chứng minh bằng lý lẽ và dẫn chứng, chứ không bằng sự phẫn nộ.

      Uyen rất có thể có lý về “cái mà người ta bày ra đó chỉ là một phép thử mới thôi, thử coi nên tiếp tục cai trị theo kiểu gì”. Thế nên, Uyen cũng có thể im lặng, và nhìn đám người kia nhảy múa một cách thương hại. Thay mặt những người đang nhảy múa, xin cảm ơn Uyen.

      thichhoctoan

      03/02/2013 at 07:47

      • Đơn giản là Uyen không đủ can đảm để sẵn sàng cho việc người ta có thể tống Uyen vô nhà thương điên.

        uyen

        03/02/2013 at 09:37

  11. Theo tôi, lần này Giáo sư nên nghiên cứu kỹ và đưa ra quan điểm, chính kiến riêng của mình (không tập thể). Giáo sư là người chịu trách nhiệm chính cho Cùng viết Hiến pháp (bởi người ta nghĩ đến Cùng viết Hiến pháp là người ta nghĩ đến 2 GS Châu và Sơn).
    Tôi nghĩ với kinh nghiệm nghiên cứu, học tập sinh sống ở nhiều nước trên thế giới thì GS cũng có thể đưa ra được nhiều đánh giá. Ở nước ta, người ta cứ hay nói đến “đặc thù”. Bởi vì nước ta đặc thù nên phải một Đảng lãnh đạo… Nhưng tôi thấy người phương Tây rất hay ở chỗ này. Tôi không cần biết lý do của anh là gì, tôi xem kết quả của anh ra sao mới là quan trọng. Cho anh làm huấn luận viên trưởng đội bóng. Mùa bóng này thì anh bảo đội thua vì cầu thủ chấn thương, mùa khác thì bảo do trời nằng… để biện minh cho kết quả ở cuối bảng xếp hạng. Làm gì có chuyện đó được. Anh phải ra đi là đúng.
    Cũng giống như, khi Việt Nam đối thoại với phương Tây về nhân quyền, tự do tôn giáo… Việt Nam luôn bảo, chúng tôi luôn bảo đảm nhân quyền, tự do tôn giáo, luật chúng tôi đã quy định, và chúng tôi chỉ xử lý những người vi phạm pháp luật. Nhưng điều đó không thuyết phục được phương Tây. Người ta nhìn vào hồ sơ tại sao ông này chỉ phát biểu thế này… mà đã bị xử tù. Tại sao người dân trên thế giới đều như nhau, chỉ có ông là đặc thù? (bầu cử, biểu tình…)
    Xin trao đổi thêm một chút với GS là hiện nay có nhiều bạn hiểu nhầm về ý tốt của GS. Tôi không bao giờ nghĩ việc GS nhận nhà là vì động cơ cá nhân, mà im không góp ý kiến phản biện. Mà tôi nghĩ GS bị “sa lưới” của những người lãnh đạo Việt Nam. Thứ nhất, GS nghĩ là đó là thiện chí của nhà nước (tôi cũng nghĩ lãnh đạo nhà nước có thiện chí, nhưng chỉ một phần). Thứ hai, người ta lại “mang cái đặc thù” để khuyên GS. Và GS tưởng là đúng là có đặc thù.

    Cảm ơn và chúc mừng năm mới GS và gia đình.
    NLV

    Nguyễn Long Việt

    03/02/2013 at 07:05

    • “Nhưng điều đó không thuyết phục được phương Tây”
      m.t nghĩ chúng ta thuyết phục chính chúng ta sẽ có ý nghĩa hơn.
      Chúng ta sẽ xây dựng hệ giá trị để
      phương Tây bị thuyết phục. Tải sao không?

      mười tạ

      04/02/2013 at 01:30

      • một suy nghĩ thoáng qua @mười tạ: nhưng tại sao lại lại đem cả một dân tộc để làm ‘thí nghiệm’ trong khi hệ thống phương Tây đã được ‘kiểm chứng’?

        vietdang

        05/02/2013 at 03:13

      • cảm ơn bác Vietdang đã có lời,
        tôi nghĩ tại sao phương Tây dùng dao và nĩa, người Việt lại dùng đũa?
        nghĩa là có giá trị, bản sắc khác nhau.
        “thí nghiệm” là tốt hay không tốt nó phụ thuộc vào cộng đồng đó bàn bạc đàng hoàng chưa hay là sự áp đặt của một nhóm người.

        mười tạ

        05/02/2013 at 07:54

  12. Hy vọng sẽ được xem bản Hiến pháp Việt nam của giáo sư Ngô Bảo Châu trong một ngày gần đây.Về những ý kiến quanh bản Hiến pháp mọi người viết đã quá nhiều rồi ,nếu chắt lọc ra sẽ được một bản còn hoàn chỉnh hơn nhiều so với bản mà 72 vị đã đưa ra.Quan trọng là phải bỏ điều 4 đã phá nát bản Hiến pháp 1992-thực hiện chế độ đa đảng và bầu cử tự do để có một Quốc hội đúng nghĩa sẽ đưa bản Hiến pháp thực sự tiến bộ ra toàn dân phúc quyết và cuối cùng là một cơ chế Tam quyền phân lập để đảm bảo cho dân chủ phát triển một cách bền vững( còn bỏ điều 4 và đa …đảng phái kiểu Tàu thì cũng “mèo vẫn hoàn mèo ” mà thôi vì Đảng vẫn nắm quyền chẳng cần đến Hiến pháp như hiện nay).Nói chung ” chiếc áo chưa làm nên thầy tu” nhưng cũng cần có cái áo cho tử tế.

    Một góp ý nhỏ

    03/02/2013 at 09:06

    • Bỏ điều 4 hay không là do dân có muốn vậy hay không ? Nếu người dân không thẳng thắn góp ý mình thích trong Hiến pháp có điều gì hay bỏ điều gì thì có khi điều 4 ghi trong Hiến pháp ( do những người có cảm tình với Đảng CS VN hay họ cũng là Đảng viên Đảng Cộng sản VN muốn vậy) sẽ giữ nguyên cũng là một điều hợp lý . Hiến pháp là văn bản do dân ( hoặc đại diện hợp pháp của người dân ) tạo ra . Những người làm chính trị họ chỉ là người giới thiệu ý tưởng chứ không phải là chủ nhân của Hiến pháp.
      Như vậy, điều 4 hay bất kỳ điều nào đó có được thay thế bằng các điều hợp lý hay không thì phải do ngưỡi dân có mạnh dạn bày tỏ ý muốn của mình hay không .

      phamvandiep

      03/02/2013 at 18:11

      • Thôi đi chú .Hiến pháp 1992 là Hiếp pháp của Đảng cộng sản chứ của dân nào đâu mà chú nói sửa theo ý dân .Chỉ là những kẻ đói khát dân chủ được kẻ cai trị cho phép vẽ cho mình mấy cái bành để ngắm chơi và tự sướng thôi chú .Chả có thứ dân chủ nào mà kẻ cai trị lại ban phát cho kẻ bị thống trị cả ( như chủ nghĩa Marx chẳng nói là gì : Luật là sự áp đặt ý chí của giai cấp thống trị lên giai cấp bị trị .Chú chưa học thì về thử hỏi mấy em sinh viên xem có đúng không).Chỉ có áp lực của sức mạnh nhân dân lên kẻ thống trị buộc chúng phải trả lại cho nhân dân cái mà họ đáng phải có thôi.

        Một góp ý nhỏ

        04/02/2013 at 00:42

      • Tại sao tôi lại gọi bản Hiến pháp này là Hiếp pháp ? Bởi vì đây không phải là một bản hiến pháp hiểu theo quan niệm phổ quát – một văn kiện pháp lý có gía trị tối cao, chi phối mọi họat động của một quốc gia và phải được các cơ quan công quyền (Hành Pháp, Quốc Hội, Tư Pháp, mọi công dân, mọi định chế xã hội (đảng phái, tôn giáo v.v.) tôn trọng. Khi một đất nước đã có hiến pháp thì không thể có một đạo luật nào, một đảng nào, một cá nhân nào nếu còn sống, còn sinh họat trong quốc gia đó – có thể vi phạm hiến pháp. Ở đây không những nó không được tôn trọng, chẳng hạn như những quy định về Quyền Và Nghĩa Vụ Cơ Bản Của Công Dân nơi Chương V, mà còn bị chà đạp. Một sự vi phạm hiển nhiên nữa là trong “cái gọi là Hiến Pháp” này không có điều khỏan nào quy định quyền cai trị đất nước của Tổng Bí Thư Đảng CSVN-chỉ quy định chung cái gọi là sự lãnh đạo của Đảng cộng sản . Quyền này đựơc trao phó cho Chủ Tịch Nước quy định nơi Chương VII, điều 101 “Chủ Tịch Nước là người đứng đầu nhà nước, thay mặt nước CH/XHCN/VN để đối nội và đối ngọai”. Thế nhưng trong thực tế Chủ Tịch Nước không phải là người thay mặt nước CH/XHCN/VN để đối nội và đối ngọai. Công việc này được trao cho Tổng Bí Thư Đảng CSVN.

        Tại sao không gọi Hiến Pháp của Nước CHXHCN Việt Nam mà lại gọi là Hiến Pháp của Đảng CSVN? Bởi vì “cái gọi là hiến pháp” này không được sọan thảo theo ý chí và khát vọng của tòan dân, không được thông qua trong một cuộc trưng cầu dân ý, không được một quốc hội do tòan dân lựa chọn biểu quyết, mà do một nhóm người mạo danh “Quốc Hội” do Đảng CSVN chỉ định và ra lệnh biểu quyết. “Cái gọi là Hiến Pháp” này không phục vụ quyền lợi của đất nước và dân tộc Việt Nam mà nó chỉ khẳng định quyền hành cai trị của Đảng CSVN và vì lợi ích tối hậu của Đảng CSVN mà thôi. Do đó không thể gọi nó là bản hiến pháp của đất nước Việt Nam, của tòan dân Việt Nam được.
        Như vậy ,tất cả các văn bản sau này có được “cái gọi là Quốc hội” thông qua vẫn theo lối mòn cũ thì không khi nào nó là Hiến pháp của dân và không hy vọng nó sẽ được những cơ quan công quyền dưới sự lãnh đạo của Đảng CS tôn trọng được dù nó nghe có vẻ …hay hơn nhưng chỉ là cái con cá gỗ của dân xứ Nghệ thôi.

        Một góp ý nhỏ

        04/02/2013 at 01:05

      • —-> Góp ý nhỏ
        Hình như bạn muốn phủ nhận toàn bộ những công việc và kết quả của Đảng Cộng sản Việt Nam, trong đó có Bản “Hiến pháp của Đảng Cộng Sản Việt Nam” . Tôi thì không cho rẵng quan điểm như vậy là hợp lý .
        Khi bạn đã bao quát được vấn đề thì lúc đó, mọi thứ còn lại chỉ là việc tô vẽ đơn giản . Cũng do bạn và các bạn sinh viên Việt Nam đang nhìn nhận xã hội bằng chủ nghĩa Mác Lê nin nên suy nghĩ về xã hội , nhà nước và luật pháp hoàn toàn cứng nhắc và trần trụi như: Nhà nước là công cụ trấn áp hay Luật là sự áp đặt ý chí của giai cấp thống trị …… Nên bạn lại phê tôi ( hoặc bảo tôi đi học hỏi các sinh viên ) bằng một tư duy học thuyết Mác-Lê( hình như bạn đang cho học thuyết này không đúng đắn ) thì làm sao mà có ly được. Nếu bạn muốn tranh luận thì chính bạn không nên tự mâu thuẫn về quan điểm.
        Để tranh luận về Hiến pháp thì theo tôi tối thiểu phải nhận thức được giá trị đặc biệt và nổi bật của Hiến pháp. Những quốc gia có Hiến pháp là những quốc gia không còn tồn tại quyền lực vô hạn của Vua, mà ngược lại người dân mói chính là người có quyền lực và cùng nhau tạo ra các quan hệ để duy trì quyền lực đó, hay gọi đó là những Quốc gia dân chủ do người dân tạo ra. Như vậy Hiến pháp ra đời ở các nước mà quyền lực thuộc về người dân . Đây là một nguyên tắc xã hội và đang tồn tại cho đến ngày nay. Trên nguyên tắc này, nếu quyền lực đã thuộc về người dân mà dân lại ” nhường” cho Đảng hoặc không biết tự sử dụng quyền lực của mình để Đảng ” chiếm dụng” thì cái vô lý này ở phía người dân chứ không phải ở phía Đảng . Nếu bạn là người mua thịt mỡ về để gói bánh chưng mà bạn cứ “vô tư” đặt cạnh mũi mèo thì khi bạn không có nhân thịt mỡ trong bánh chưng . Bạn định đổ lỗi cho mèo sao ?
        Trong khi đó. Đảng Cộng sản Việt Nam cũng có một lịch sử huy hoàng, họ không chỉ là người dân mà họ còn là người chỉ huy, kiến thiết và tổ chức mọi vấn đề sinh tử theo lịch sử thăng trầm của thời gian qua. Trong khi dân ta đa số không hiểu Hiến pháp là gì thì họ ( tiền hay hậu Đảng CS VN ) là người đưa ra ý tưởng chính trị và tổ chức thực hiện ý tưởng đó. Đó là soạn ra Hiến pháp và chứng thực công khai HP đẫu tiên 1946. Trong khi trước đó Bảo Đại, Trần trọng Kim và đa số người dân không có tổ chức việc này.
        Lúc đó cũng như bây giờ ” Cùng viết Hiến pháp” . Đảng CS VN cũng chỉ với tư cách ” cùng viết hiến pháp” . Nếu bạn không đồng ý cùng viết thì bạn không có cơ sở để phủ nhận nó hoặc sản phẩn Hiến pháp sau này do nhiều người cùng viết mà thấy có nội dung không hợp với mong muốn của mình thì lúc đó những người ” cùng viết có quyền theo đuổi đến cùng mong muốn mà họ cho rằng là cần thiết. Cũng như nếu bạn không cùng viết Hiến pháp thì Việt Nam không thể thiếu Hiến pháp và Hiến pháp bằng mọi cách phải được công bố cho dù Hiến pháp đó do Đảng Cộng sản viết ra . Lịch sử thiếu sự tham gia của bạn vẫn không thể đi lùi .

        Phạm văn Điệp

        04/02/2013 at 07:07

      • Tôi có mấy ý với bạn phamvandiep:
        Thứ nhất nếu xét về liệt kê sự việc thì việc Đảng cộng sản đem về một cái bánh vẽ (không ăn được) là Hiến pháp năm 1946 có thể coi là một bước tiến về hình thức của nền pháp trị tại Việt nam đang từ từ thoát thai khỏi chế độ nửa phong kiến,nửa thuộc địa.Nhưng nó lại chỉ dừng lại ở hình thức mà thôi vì nó hoàn toàn không là ý nguyện của nhân dân( chính bạn cũng thấy điều đó) đòi hỏi vào thời điểm đó và sau đó nó chỉ tồn tại như một tờ giấy vô tri không được người cầm quyền đếm xỉa tới cũng như nhân dân chẳng ai dám dùng nó để bảo vệ cho quyền lợi của mình dưới chế độ ngu dân ,công an trị (vì đã có chủ nghĩa Mác Lê Mao soi đường rồi).
        Thứ hai tôi nói ý của chủ nghĩa Mác coi Luật là ý chí của giai cấp thống trị …..hàm ý rằng đối với chủ thuyết cộng sản ,luật hay Hiến pháp chả là cái đinh gỉ gì cả ( và trong thực tế các trường Luật đã bị giải thể khi Đảng ta lãnh đạo và chỉ được lập lại sau này khi thực tế xã hội của nền kinh tế thị trường (xài lại đồ của tư bản vậy) đòi hỏi) và họ chỉ thích hành xử theo lối Luật là Tao và đương nhiên với họ luật chỉ là công cụ để cai trị dân chúng mà thôi.Còn đối với tôi đó là một lý luận sai lạc,phản tiến bộ.Bản Hiến pháp đầu tiên (bất thành văn tức không ghi cụ thể vào một văn bản mà tồn tại trong nhiểu văn bản riêng rẽ) của Anh vào thế kỷ 13 là kết quả đấu tranh giữa các làng xã và Nhà Vua.Như vậy Hiến pháp là một khế ước ( tương tự một cam kết giữa hai bên vậy)về quyền lực ,về phân chia quyền lực trong một quốc gia và trong đó nó thể hiện ý chí của dân rằng người cầm quyền chỉ được hành xử trong một khuôn khổ nhất định để đổi lấy sự trung thành của nhân dân ( và trong lịch sử Anh ,có những lúc Nhà Vua đã không tôn trọng những cam kết -Hiến pháp đó và dân chúng đã có những cuộc nổi dậy chống lại Nhà Vua).
        Còn về lý luận của bạn về lỗi của ai khi để Đảng tiếm quyền ,tự tung tự tác như vậy xin để toàn thể cộng đồng suy ngẫm và tự tìm ra câu trả lời cho mình.

        Một góp ý nhỏ

        05/02/2013 at 01:39

    • —–>Một Góp ý nhỏ
      Dựa theo ý của bạn MGYN thì HP 1946 theo tôi không phải là “chiêc bánh vẽ” mà là thứ ăn được, nhưng phải bóc vỏ. Sự ra đời HP 1946 cũng như bao nhiêu HP khác trên thế giới cũng do một nhóm người viết ra , soạn ssi sửa lại và với ảnh hưởng chính trị quyết định của mình nhóm đó nhân danh người dân để Công bố HP. Đảng CS VN hay Hồ Chí Minh cũng làm những việc như thông lệ thế giới . Thật đáng buồn cho người Việt mỗi khi không đạt được kết quả thì hay mỉa mai gọi những mục tiêu không đạt là bánh vẽ và chỉ trích người khởi xướng. Trong khi đó người ta viết ra thì bảo là “bánh vẽ”, còn mình thì không chịu viết, hoặc không chịu tham gia đóng góp ý kiến. Những người như vậy theo tôi không xứng đáng được nhìn thấy “bánh dù là vẽ hay thật” thậm chí không có quyền lợi gì hết ngoài quyền sống thực vật. Hãy theo lời hiệu triệu của nhóm GS Ngô Bảo Châu cùng viết hiến pháp đi bạn ạ . Tôi cũng đã viết ra được 1 HP theo ý của mình và tôi cũng có thể chất vấn bất cứ điều gì trong HP của ai mà tôi cho rằng điều đó không nên có .

      Phạm văn Điệp

      05/02/2013 at 07:46

  13. Thông thường trong Lời Mở Đầu của bất kỳ bản Hiến pháp dân chủ nào trên thế giới đều nhắm mục đích nói rõ nguyên do tại sao phải thiết lập bản Hiến pháp này. Mà nguyên do ở đây chính là cái khát vọng tha thiết nhất của một dân tộc. Lời Mở Đầu thường ngắn gọn, đanh thép, xác định rõ các nhu cầu tối thượng phải thiết lập cho đất nước, cho dân tộc và cho muôn đời con cháu mai sau. Nó không phải là một tài liệu văn chương hoa mỹ. Nó cũng không phải là một đỏan khúc tô vẽ lịch sử, thành tích của một đảng, một lãnh tụ nào. Tối kỵ nhất là đưa vào đó lời nói hoặc chủ thuyết của một nhân vật ngọai lai – dù đó là lời nói, lời dạy dỗ của ông Tây, Tàu, Mỹ, Nhật, Nga, dù đó là lời nói có tính “khuôn vàng thước ngọc” đi nữa. Vì khi đưa vào như thế thì đây không phải là hiến pháp của một quốc gia độc lập mà là của một đất nước nô lệ. Nó càng không phải là một văn kiện nói vu vơ về về chủ nghĩa, về giá trị đạo đức, về gía trị tôn giáo. Nó là những giá trị cần thiết cho mọi công dân, thiết thân trong cuộc sống mà mọi người có thể lĩnh hội, nhận thấy được, đều qúy trọng, bảo vệ, không gây tranh cãi chẳng hạn như: Công lý, quyền bình đẳng, bảo đảm tự do, tự do mưu cầu phúc lợi của người dân trong sự che chở yên bình của luật pháp, sự tòan vẹn lãnh thổ v.v..
    Chắng hạn Lời Mở Đầu của Hiến Pháp Hoa Kỳ viết ngắn gọn như sau: “Để thiết lập một liên bang hòan hảo hơn, thiết lập công lý, bảo đảm an ninh cho đất nước và bảo đảm sự thụ hưởng các quyền tự do và thịnh vượng của chính chúng ta, chúng tôi, tòan thể người dân của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ ra lệnh viết bản hiến pháp này.”
    Lời mở đầu trong Hiến pháp ngày 4/10/1958 của Cộng hòa Pháp như sau: “Nhân dân Pháp trịnh trọng tuyên bố thiết tha gắn bó với các quyền con người và các nguyên tắc chủ quyền thuộc về nhân dân như đã được quy định trong Tuyên ngôn nhân quyền và dân quyền 1789, được khẳng định và bổ sung trong Lời nói đầu của Hiến pháp năm 1946.

    Trên cơ sở các nguyên tắc này và nguyên tắc quyền tự quyết của các dân tộc, Nhà nước Cộng hoà Pháp tạo điều kiện cho các lãnh thổ hải ngoại tự nguyện gia nhập Cộng hoà Pháp, xây dựng các thiết chế mới trên cơ sở lý tưởng chung về tự do, bình đẳng, bác ái và nhằm phát huy dân chủ tại các lãnh thổ đó. ”

    Còn Lời Nói Đầu của “cái gọi là Hiến pháp” của Đảng ta thì dài lòng thòng, khoe khoang thành tích của Hồ Chí Minh, của Đảng CSVN, rồi cột buộc cả nhân dân phải làm “Nghĩa vụ quốc tế” (tức đem quân đi xâm lấn xứ người để bành trướng chủ nghĩa cộng sản chăng?), mọi việc, mọi nếp suy nghĩ đều đựơc ”soi sáng bởi chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh”. Như vậy,có thể có một ít nhận xét sau:
    Khi đưa “Dưới ánh sáng của chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, thể chế hóa Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội…”(Trích Dự thảo…)vào trong lời mở đầu thì chủ nghĩa Mác-Lê và tư tưởng Hồ Chí Minh và cái món tự chế vài năm một lần Cương lĩnh sẽ là những nguyên tắc cao hơn cả bản Hiến pháp. Câu hỏi đặt ra là trong mớ bòng bong và rối rắm của chủ nghĩa Mác-Lê và tư tưởng Hồ Chí Minh thì biết phải áp dụng cái nào? Đáng lý ra khi đưa những điều khỏan này vào bản hiến pháp, thì cái gọi là quốc hội phải biểu quyết ngay một bản phụ lục trong đó nêu rõ những nguyên tắc nào, tư tưởng nào của chủ nghĩa Mác-Lê và của Hồ Chí Minh mà tòan dân, toàn đảng phải tuân theo để tránh tranh cãi về sau này. Chẳng hạn cương lĩnh “Tiến lên kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa” quy định nơi Điều 15 của Chương II có đi ngược với chủ nghĩa Mác-Lê, có trái với tư tưởng Hồ Chí Minh không? Tức là có vi hiến không? Việc bình thường hóa quan hệ ngọai giao với Hoa Kỳ và coi Hoa Kỳ là nhân tố ổn định và phát triển cần phải mở rộng và mở rộng hơn nữa (Lời tuyên bố của Nguyễn Minh Triết nhân chuyến viếng thăm Hoa Kỳ ) có phản lại chủ thuyết Mác-Lê là chống lại chủ nghĩa đế quốc vốn là kẻ thù của giai cấp vô sản, có phản lại quan hệ môi răng với các nước cộng sản anh em như Trung Quốc? Có đi ngược với lời dạy của Hồ Chí Minh nói rằng đế quốc Mỹ là kẻ thù số một của lòai người tiến bộ không? Tức là có vi hiến không? Chẳng hạn như cái món Cương lĩnh của Đảng vài năm lại đổi thì sẽ lại viết lại Hiến pháp cho nó phù hợp chăng?

    Làm nghĩa vụ quốc tế là chiến lược ngọai giao của từng giai đọan, nó không phải là một nhu cầu sống còn, một phúc lợi lâu dài của dân tộc vậy tại sao phải long trọng đưa nó vào phần mở đầu của bản hiến pháp để biến nó thành một nhiệm vụ mà nhà nước (chính phủ) bắt buộc phải thi hành? Nghĩa vụ quốc tế bây giờ là cái gì? Và còn phải làm nghĩa vụ quôc tế – tức hy sinh xương máu Việt Nam cho chủ nghĩa cộng sản bao nhiêu năm nữa?
    Nói chung chỉ trong lời nói đầu ,Đảng ta đã chỉ rõ sự lãnh đạo của Đảng đối với cái gọi là làm và thực thi Hiến pháp ,tự cho phép cái quyền của Đảng sẽ sửa Hiến pháp khi cần và cài đặt những sự rồi rắm không ai hiểu được (hay hiểu sao cũng được) để rồi cuối cùng sẽ thực hiện theo ý của người đang có quyền lực trong tay là các cơ quan công quyền dưới sự lãnh đạo của Đảng chứ chẳng thể dựa vào cái gọi là Hiến pháp này được dù rằng cái ý nghĩa đích thực của một bản Hiến pháp dân chủ là tạo một cái khung cho quyền lực Nhà nước và các tổ chức ,cá nhân thuộc hệ thống quyền lực Nhà nước chỉ được hành xử trong cái khung đó nhằm tránh lạm quyền và cũng nhằm mục đích tối thượng là bảo vệ người dân khỏi bị công quyền đối xử một cách bất công .Vậy chúng ta hy vọng gì ở những điều khoản cụ thể tiếp theo sau ???

    Một góp ý nhỏ

    04/02/2013 at 05:42

    • Tôi nhất trí với bác là trong hiến pháp của một quốc gia không nên đưa các chủ thuyết ngoại lai vào. Học theo người khác nhưng không thể là một bản HP được “soi sáng” bởi chủ nghĩa này chủ nghĩa kia, nhất lại là thứ chủ nghĩa không được thực tiễn chứng minh rằng nó đã hay sẽ thành công.
      Việc người ta đưa vào hiến pháp những thứ lằng nhằng về công trạng này kia, về sự soi đường của chủ nghĩa Mác Lê… cũng còn là một thói quen làm theo công thức giống như phần mở bài tập làm văn của học sinh dưới mái trường XHCN đấy.

      Kẻ hèn

      13/02/2013 at 16:01

  14. Tôi đặt câu thắc mắc của tôi mà tôi vẫn không hiểu tại sao mọi người lại không thấy cái mâu thuẫn trong đó . Ví dụ như Điều 4 “Đảng cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc”
    Nếu nội dung này tồn tại trong Hiến pháp thì những ông ngoài Đảng như ông Dương Trung Quốc …được hiểu là Đại biểu cho cử tri toàn quốc (toàn bộ cử tri , nhân dân lao động, chỉ là một bộ phận trong dân tộc Việt Nam) nữa hay không ? Đảng viên là thành viên của Đảng đại biểu trung thành thì phải là những người Đại biểu trung thành thì đảng là Quốc hội luôn chứ cần gì phải để dân bầu những người mà Đảng cử.
    Hiến pháp đã ghi Đảng là Đại biểu trung thành mà dân lại chọn người khác làm Đại biểu thì vô hình chung dân ta tự chống lại nội dung của Hiến Pháp ???

    phamvandiep

    04/02/2013 at 07:46

  15. Vừa tiễn Táo xong hmhoang đã nhắc nên cũng xin góp vài chữ “cho vừa lòng ai !” ?

    Làm Hiến pháp (ko phải chỉ viết) là việc hy hữu và tốn kém ! Nào là bầu Quốc hội lập hiến, phúc quyết toàn dân, tập trung tinh hoa, sửa toàn bộ hệ thống luật dưới nó . . .Tốn lắm ạ ! Trong lúc kinh tế suy thoái, lại ăn tết chả còn lòng dạ nào mà “làm” Hiến pháp nữa ạ! ? Cũng may chỉ “sửa đổi” thôi, nhưng sửa đến 124 điều Hiên pháp 1992 thì quá bằng làm mới ! Chắc thế một số “kẻ sĩ” bèn làm luôn một Hiến pháp mới chắc vì nghĩ sửa cũng luẩn quẩn cả thôi ! ?

    Người Việt trải mấy nghìn năm sinh tồn nhờ vào có các “bảng giá trị” phù hợp từ “phồn thực tự nhiên” đến “Nho giáo phong kiến” sang “Chủ nghĩa cộng sản” trong một không gian sinh tồn(Địa chính trị) như thế ! mà Mt ko thấy tỏ rõ trong 2 bản Hiến pháp đưa ra ! Nên cho rằng mỗi Hiến pháp cho người Việt cần Văn minh phù hợp với văn minh lúa nước của người Việt thì người Việt sẽ phát triển; Nếu nó lạ hoặc và lạc hậu, dân tộc sẽ lụi tàn ! (còm mấy lần chả xong ! – hu hu . . .)

    Thế nhé, hmhoang, ăn Tết xong nếu còn lên còm được sẽ tiếp tục – nay ăn Tết đã ! Thế nhỉ, thế đị !

    Mt

    04/02/2013 at 08:48

    • Bạn Mt, lúc nào rảnh, hoặc lúc nào không rảnh cũng được, lại lên đây trình bày “hiến pháp lúa nước” nhé.

      hmhoang

      04/02/2013 at 20:07

  16. Hay quá

    duocsyhanoi

    04/02/2013 at 18:34

  17. Tôi chỉ mong các vị trí thức còn có tâm (trí thì có rồi) với đất nước và nghĩ tới người dân, thì hãy cùng chung sức để tạo sự thay đổi. Cái gì qua thời gian, nếu không hợp tình hợp lý và hợp… nhân nghĩa, thì phải bị đào thải và phải có những người can đảm đứng ra để làm việc đào thải thôi. Sửa hay vá một cái áo rách tả tơi chi bằng góp vải may một cái áo mới, nhân dân sẽ cám ơn các vị! Mặc dù biết là chưa được…phép mặc cái áo mới, nhưng dù sao cũng phải… may trước để dành đấy, có phải không ạ?
    Riêng đối với GS, ngoài tài năng toán học, rất mong ông có nhiều đóng góp cho đất nước, SỰ IM LẶNG của ông cũng ít nhiều ảnh hưởng đến tầng lớp sinh viên, vì ông là một biểu tượng và có ảnh hưởng đến lớp trẻ, tương lai của dân tộc.
    Người dân thấp cổ bé miệng, tri thức thấp, cần nhiều sự đóng góp, khai trí và tranh đấu của tầng lớp trí thức, sĩ phu, thì xã hội sẽ tiến lên, và mới thay đổi được. Rất cảm ơn 72 vị nhân sĩ trí thức với bản kiến nghị sửa đổi HP, và thêm ở đây, nếu không sửa được,,, thì cùng nhau viết mới vậy!

    Thanh Pham

    04/02/2013 at 23:55

  18. Thưa bạn Basam! (quên, ko phải bạn (đã lên THT bao giờ đâu ?) nên: Thưa ông, Basam !) Ông điểm tin hơi hay nhưng ông nhận xét người khác hơi bị vướng: “Chấp trước” và “Vọng tưởng” thế nên ông hơi bị u mê !
    “Chấp trước” là ông coi ông là chân lí, người khác cần đọc ông mới hiểu ! Đúng ko ?
    “Vọng tưởng” là ông muốn người khác phải là thế này hay ko là thế này ! Đúng ko ?
    Thưa ông, ông đã can thiệp vào khả năng lựa chọn của người khác, túc là ông đang ko thừa nhận tự dọ của con người đấy !
    Thưa ông quí mến hãy bảo trọng !

    Mt

    05/02/2013 at 08:42

  19. Đấy, biết ngay mà, lại mất trật tự rồi!

    Thế nào là “cùng viết”?

    Ải ngồi cạnh Ái,
    vòng tay qua nhau,
    gác chân lên nhau.

    Ải hạ một chữ,
    Ái điền tiếp chữ,
    cứ thế, như thế,
    dưới ánh con đom đóm trong vắt ở trong cái vỏ trứng gà.

    hmhoang

    05/02/2013 at 14:56

  20. Về điều 6 của Dự thảo Hiến pháp :”Nhân dân thực hiện quyền lực nhà nước bằng các hình thức dân chủ trực tiếp, dân chủ đại diện thông qua Quốc hội, Hội đồng nhân dân và thông qua các cơ quan khác của Nhà nước. ”

    Điều này nói về vai trò của Quốc hội(là chính ) là nơi nhân dân ủy thác thực hiện quyền lực của mình Nếu hiểu đúng ý nghĩa của Điều 6, sau khi người dân đã bầu xong Quốc Hội thì quyền hạn của người dân hòan tòan mất hết: Bởi vì sau khi các anh đã bầu chúng tôi lên, tức là quyền thuộc về chúng tôi, các anh không được có ý kiến gì nữa. Kế đó, tại “cái gọi là Quốc Hội”, sau khi Quốc Hội đã được bầu lên, các vị gọi là đại biểu quốc hội cũng sẽ ngồi chơi xơi nước hoặc trở về địa phương mình làm vịệc khác, sáu tháng mới họp một lần. Việc điều hành Quốc Hội sẽ phó thác cho Ủy Ban Thường Vụ . Cho nên “cái gọi là Quốc Hội” của nước Cộng Hòa XHCN Việt Nam là một quốc hội ma, nó là một cái nhà mồ vắng vẻ, đìu hiu -xuân thu nhị kỳ các vị tụ lại nghe Đảng chỉ đạo cho nên Dân Oan có kéo đến kêu oan trước Quốc Hội thì chẳng thấy con ma nào ở đó. Nó không có dân biểu, thượng nghị sĩ tấp nập ra vô, với đạo quân báo chí đông nghẹt, với những nghị trình sinh họat bề bộn như tại các nước dân chủ khác trên thế giới. Có thể nói Điều 6 là điều khỏan quy định quyền hạn của Quốc Hội quái đản nhất trên thế giới. Còn quy trình nặn ra cái Quốc hội này và các thứ linh tinh như Hội đồng nhân dân và các cơ quan khác ( cái câu cuối “cơ quan khác ” này là một sản phẩm chỉ có trong Hiến pháp -Luật của mấy ông chuyên nghề lừa bịp vì nó hoàn toàn mù mờ để ăn người và kẻ có quyền sẽ nặn ra các thứ khác đó tùy theo yêu cầu của chính nó mà không thèm để ý đến luật lệ -trái với nguyên tắc bất di bất dịch của các thứ luật lệ trên thế giới là phải luôn rõ ràng tránh việc ai hiểu sao cũng được -nguyên tắc một nghĩa ) thì mọi người trong chúng ta ai cũng hiểu nó như thế nào rồi .Nếu nhân dân mà trao quyền lực lại cho một Quốc hội mà chỉ có Đảng viên và vài ông quân xanh như bố Dương Trung Quốc thì khác chi trao trứng cho ác và lại trao lại cho Đảng mà thôi chứ còn quyền hành gì ở đây nữa.Cái điều 6 có thể hiểu như sau : Nhân dân thực hiện quyền lực của mình thông qua Đảng cộng sản -Như vậy cho nó khỏi mâu thuẫn với điều 4 .

    Một góp ý nhỏ

    05/02/2013 at 14:58

  21. Chào các bác, các giáo sư,
    Em không am hiểu nhiều về chính trị và luật như các bác nên không dám phân tích gì hết, nhưng em mong sao những ai nói “góp ý nhỏ” thì giữ đúng lời của mình. Viết ít thôi.

    Cảm ơn các bác

    Mot gop y nho hon

    05/02/2013 at 18:07

    • Đó là người ta khiêm tốn nên gọi đó là “Một góp ý nhỏ “, chứ đúng ra thì đã là 1 ý kiến thì nó vô giới hạn về việc trình bày , tùy theo chủ đề mà có thể ngắn hoặc dài . Bạn cũng nên chấp nhận như vậy . Theo tôi thì bạn “MYKN” viết như vậy là quá ngắn và đôi khi chưa hết ý làm ngưỡi ta còn hiểu sai quan điểm , nội dung trong ý kiến đó . Mỗi một câu trong Hiến pháp đáng lý ra nó phải được giải thích nhiều như viết 1 cuốn sách đó bạn ạ . Chẳng hạn như để ghi một câu ” Tự do báo chí” hay “Tự do bầu cử” thì phải dùng đến mấy chương, trăm điều để thuyết trình các khả năng, biện pháp mức độ thực thi chứ không phải tự dưng mà có hoặc có mà để đó không rõ cách dùng. Nếu bạn hiểu những câu ghi trong Hiến pháp là những định đề thì những người muốn định đề đó được ghi nhận, có khi phải viết thành những tập sách . Ví dụ quan điểm từ cá nhân tôi mà tôi tự nhận thấy như việc Tôi muốn “tất cả quyền lực Nhà nước thuộc về nhân dân” nhưng tôi không đủ khả năng tự tin viết về điều đó vì để thiết kế hoàn hảo mô hình Quốc gia như vậy, phải gom những lý luận , những bài học , những công trình nghiên cứu của hàng ngàn học giả và trải qua hàng trăm thế hệ thì họa may mới thuyết phục “được một số người” trong một thời gian không hề được biết trước.
      Do vậy , nếu chủ nhà không phàn nàn vì sân của họ quá hẹp không đủ chỗ để trung bày ý kiến thì bạn cứ tự nhiên và đừng ngần ngại bày tỏ và giải thích dù là dài dòng, nhưng đó là điều bạn muốn nói, muốn thuyết phục người khác.

      Phạm văn Điệp

      06/02/2013 at 07:21

    • Tôi nghĩ rằng đây là cơ hội để những ai quan tâm đến đất nước thể hiện ý kiến của mình. Dài hay ngắn không quan trọng, miễn là nghiêm túc.
      Không nên khi cần nói thì không tham gia rồi đến khi không còn cơ hội nữa thì ngồi chửi.

      Kẻ hèn

      13/02/2013 at 15:35

  22. Thưa ông Basam ! Hôm nay (6/2/2013) ông tỏ ra bình tĩnh hơn 1 chút đấy khi bình loạn ấy mà ! Tuy vậy lòng sân hận của ông vẫn hiển hiện:

    – Sao ko đăng bài này, sao lại đăng bài khác ? Ông ko phải tay mơ, cũng đang biên tập một trang, hỏi thê có được ko ? Hay ông muôn trang nào cũng đăng như trang của ông ? Thế là tự do báo chí sao ? Thưa ông ?

    – Họ ko đồng quản điểm với với “đại bộ phận…” cứ cho là thế đi thì thiểu số ko được tồn tại sao ? Thế là dân chủ của ông sao ? Thưa ông ?

    – Họ chủ tâm khích lệ báo chí nhà nước ? Thế là rõ nhé ! Chính ông là người gây chia rẽ, nhẹ là giới làm tin, trí thức nặng là chia rẽ dân tộc đấy ! Thưa ông ?

    Bình mấy câu ngắn đã lòi cái đuôi độc tài, cực đoan, khích lệ thù hằn rồi ông ạ ! Ông nhớ rằng khi hỏi người khác người ta có thể đồng ý, ko đồng ý và ko trả lời đó là điều ông và bức thư ông đăng nên hiểu !

    Thưa ông ! Ông ko cần trả lời làm gì nếu ông ko “nhìn thẳng vào chính mình” !
    Chào ông nhé !

    Mt

    06/02/2013 at 02:28

  23. Gửi hmhoang nhé! Nộ thì phải “hét lên” chứ viết gì đâu ! ăn Tết khéo mất ngon đây ! Thôi chả chơi nữa ! hi hi . .

    Mt

    06/02/2013 at 02:33

  24. @Mt, mình chả liên quan mấy, nhưng nghĩ rằng một người bình thường thì không thể “nhìn thẳng vào chính mình”, có lẽ là phải cho anh ta một chiếc gương nữa. :)

    ba Cừu

    06/02/2013 at 03:42

  25. Quan trọng là “tâm và tầm” của những người soạn thảo, sau 200 năm nữa họ có được xem là “những người cha” của nước Việt Nam hay không. Sau 200 năm nữa con cháu của tất cả người soạn thảo đa số chỉ là công dân bình thường, họ sẽ sống ra sau. Con cháu họ sẽ suy nghĩ gì về “những người cha” của họ hôm nay.
    Phải chăng Hiến pháp sửa đổi sẽ mở ra cách nào đưa TW
    Đảng thành Thượng viện, nơi các Thượng nghị sỹ là TW Ủy
    viên đến từ địa phương và nội các. Và Tổng bí thư làm
    chủ tịch thượng viện.?

    Thanh

    06/02/2013 at 12:32

  26. Rất kính trọng tài năng và tâm đức của anh Châu. Mong anh và các trí thức yêu nước nhân cơ hội sửa đổi hiến pháp lần này tạo ra một chuyển biến dù nhỏ, dù ít và có thể phải còn lâu nữa mới thấy được thành quả xong em vẫn tin là ít nhất cũng quy tụ được những tinh hoa của tri thức Việt, thôi thúc giới trí thức yêu nước thương nòi mà cất lên tiếng nói, góp công, góp sức vì tương lai nước Việt. Em sống và làm việc ở trong nước nên em hiểu những gì đang diễn ra ở cái sứ sở quá nhiều thương đau và bi kịch này rồi. Mọi thứ đang rất tệ. Sự thật là không mấy người quan tâm đến “sửa đổi hiến pháp đâu” vì có thể nó đang mang lại cho mình nhiều lợi ích thì cần gì phải sửa hoặc là khổ quá rồi, lo cơm áo gạo tiền, lo mưu sinh tối mặt, tối mũi thì cũng chả cần biết hiến pháp là gì. Cái khổ, cái nghèo, cái hèn chịu mãi quen rồi có bao giờ đi đâu, ai nói cho mà biết đâu mà hiểu được giàu có, văn minh, hiện đại, tự do, công bằng, bác ái, nhân văn…trên vẫn bảo đất nước ta có đủ hết những thứ ở trên rồi. Hình như người dân mình (một bộ phận lớn) sinh ra là để chịu nghèo,chịu khổ rồi. Chỉ khi nào đi vào bệnh viện, đi tàu, đi xe, đi xin việc làm và giờ là cả đi học nữa mời hiểu được. Mong lắm và tin lăm thay. Khi xã tắc lâm nguy, sơn hà nguy biến chỉ biết nhờ cậy vào Người tri thức thôi.

    Hy vọng

    06/02/2013 at 17:17

    • Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách (nước nhà hưng thịnh hay lúc suy vong, dân thường cũng phải có trách nhiệm)

      luuducthi

      07/02/2013 at 09:40

  27. Trong phong trào đóng góp ý kiến sửa đổi Hiến pháp 1992, tại điều 4 về vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam , các ý kiến thực chất là xoay quanh vấn đề đa đảng hay độc đảng. Để phản đối hay ủng hộ dự thảo điều 4, bài viết dưới đây nhằm mục đích phản biện các ý kiến phản đối điều 4 Hiến pháp với vai trò độc tôn của độc đảng.

    Kể từ khi thực dân Pháp đô hộ nước ta, chính quyền Phong kiến trở thành bù nhìn, trải qua hai cuộc kháng chiến lớn chống xâm lược, đến tận hôm nay, thì đã vài thế kỷ người dân Việt Nam chưa bao giờ thực sự sống trong xã hội đa đảng với bản chất cạnh tranh đối lập thật sự. Vì vậy một bộ phận lớn dân chúng, đặc biệt giới trí thức, xuất hiện tâm lý tò mò đến khát khao được sống thử trong một xã hội đa đảng. Người Việt Nam chỉ hiểu đa đảng gián tiếp qua báo chí với suy diễn và tưởng tượng, nên không nhận thức được đầy đủ các mặt phải, trái, lợi, hại của chế độ đa đảng.
    Suy diễn ngay tức khắc cho lợi ích của đa đảng là:
    1. Đa đảng mới là dân chủ.
    2. Cạnh tranh dẫn đến chọn lọc.
    3. Đối lập ngăn chặn sai trái của đương quyền.
    4. Đa đảng thì mới phát triển kinh tế (giàu có thịnh vượng) như các nước phương Tây.
    Sự say sưa và khao khát làm tư duy chỉ dừng lại ở đây. Những người khát khao đa đảng không thể vượt qua giới hạn này, để suy diễn rộng hơn, xa hơn mặt trái của vấn đề. Vậy hãy thử vượt xa hơn giới hạn này.
    1. Không phải nhiều đảng thì nhiều dân chủ, ít đảng thì ít dân chủ, một đảng thì không có dân chủ. Bằng chứng là đa đảng chỉ bắt đầu xuất hiện trong cách mạng Tư sản lật đổ chế độ Phong kiến. Trải qua lịch sử hàng ngàn năm Phong kiến, với những vị Vua anh minh trị vì, thì đất nước vẫn hưng thịnh, xã hội thái bình. Vua ăn chơi hưởng lạc thì gian hùng, giặc dã nổi loạn, ngoại bang nhòm ngó và xâm lăng. Dưới chế độ độc tài của Sa-đam Hut-sê-in, dân tộc Kurk, các giáo phái trong đạo Hồi ở I-rắc chung sống hòa bình, đất nước I-rắc thịnh vượng. Lật đổ Sa-đam Hut-sê-in, nước I-rắc đa đảng, lập tức xung đột sắc tộc, giáo phái, nổ bom khủng bố đến tận hôm nay…
    2. Dân chủ là người dân được hưởng mọi quyền lợi hợp pháp, trong đó đại đa số người dân cần tự do cư trú, đi lại, làm ăn sinh sống, lập nghiệp, học tập, nghỉ ngơi, vui chơi giải trí…Một bộ phận nhỏ người dân có nhu cầu tự do chính kiến, tự do ngôn luận, lập hội…(nhưng phải trong khuôn khổ Hiến pháp và Pháp luật). Tuy nhiên, cần phải nhận thức rõ rằng, khí quyền của đại đa số nhân dân được đáp ứng (theo trình độ phát triển của đất nước), thì quyền tự do báo chí, chính kiến, ngôn luận…chỉ đáp ứng nhu cầu của một bộ phận thiểu số, mà trong đó đại đa số của thiểu số này không phải là nhân dân, mà là giới hoạt đầu chính trị.
    3. Theo định nghĩa dân chủ cho đại đa số nhân dân, thì đa đảng có phải là “dân chủ” ? Lịch sử nước Mỹ là một chuỗi nghịch lý: Hôm qua nhân dân tung hô đảng Cộng hòa, gạt bỏ đảng Dân chủ, hôm nay lại gạt bỏ đảng Cộng hòa, tung hô đảng Dân chủ. Ngày mai tung hô cái mà hôm qua đã gạt bỏ, gạt bỏ cái mà hôm qua tung hô. Đa số các Tổng thống Mỹ chỉ sau 2 năm cầm quyền thì uy tín đã trượt dốc. Tuy nhiên, nhân dân vẫn cảm hứng trong năm vận động tranh cử, tự hào là người làm chủ vì được quyền lựa chọn, mà không ai chỉ ra rằng, lá phiếu cử tri thực sự là luật chơi tranh quyền của các đảng phái, là con xúc xắc của trò chơi cá ngựa chính trị. Từ sâu thắm trong lòng, các chính trị gia đều hiểu nền dân chủ đa đảng thực chất là “Chúng tôi chủ”, “Các ngài chủ” hay “Các ngài kia chủ” chứ “Dân chủ” cái “hưởng sái” gì. Mặt khác, các đảng phải đều tự nhận “vì dân” cả, vậy hãy hỏi: Nếu toàn là vì dân cả, thì tại sao không nhập tất cả lại làm một để đoàn kết, chúng tay, chọn lọc nhân tài…để tăng sức mạnh vì dân ? Câu trả lời là “Không !”. Vậy thì các ngài “Vì chúng tôi” chứ “Vì dân” cái nỗi gì (?) !
    4. Trong chính trường đa đảng, các đảng đối lập luôn “soi” làm đảng cầm quyền không thể làm sai. Điều đó hoàn toàn đúng. Thế còn xa hơn nữa thì sao ? Sẽ là công nghệ “soi” để kìm hãm, phá hoại những đường lối, quyết sách có lợi cho dân của đảng cầm quyền ! Trong 4 năm cầm quyền, Tổng thống Mỹ Ba-rắc Ô-ba-ma đưa ra đường lối y tế toàn dân. Không thể để đường lối này nâng uy tín của Tổng thống và đảng Dân chủ với nhân dân, Đảng Cộng hòa đưa ra mọi lập luận để phủ quyết. Cũng tương tự khi Quốc hội Mỹ giằng co đến giờ chót, cương quyết cắt giảm tài khóa, không để chính phủ cầm quyền có đủ ngân sách điều hành khắc phục và phát triển kinh tế, nâng uy tín cho đảng cầm quyền trước nhân dân…Tại các nước đa đảng khác, các đảng đối lập còn tìm mọi cách kích động, lôi kéo một bộ phận nhân dân đình công, biểu tình, phản biểu tình khiến xã hội chia rẽ, xung khắc.
    5. Trong xã hội đa đảng, nhân tài của đất nước phân tán theo các đảng phái. Theo luật tranh quyền, loại bỏ một đảng cầm quyền thì loại cả gói. Vì vậy, đất nước không được hưởng tài đức tối ưu trong từng lĩnh vực. Những nhân tài xuất săc nhất trong lĩnh vực nào đó cũng bị loại bỏ theo đảng của họ. Những đường lối, kinh nghiệm tiên tiến cũng không được kế thừa, vì không bao giờ được đảng thất cử chuyển giao công nghệ, tư vấn, tài liệu. Hãy xem cả châu Âu nín thở sợ Ô-ba-ma thất cử, Mít Rum-ni đắc cử, thì các đường lối xây dựng với chính phủ Ô-ba-ma phải đấu tranh, xây dựng lại từ đầu.
    6. Phải đa đảng thì đất nước mới giàu lên được, vì các nước giàu đều đa đảng. Sự thật có đúng vậy không ? Hãy thử nhẩm tính trên thế giới có bao nhiêu nước giàu, bao nhiêu nước nghèo và nước không giàu ? Các nước nghèo cũng đông đảo, và đều đa đảng cả ! Vậy rõ ràng, giàu hay nghèo tương đối độc lập với độc, hay đa đảng. Bằng chứng là, các nước giàu đều xuất phát từ những nguyên nhân sau đây:
    • Có hàng trăm năm bóc lột, vơ vét các thuộc địa, tích trữ làm nền tảng phát triển.
    • Có nền khoa học-kỹ thuật phát triển rất sớm.
    • Nhờ công lao của các nhà khoa học, kỹ sư phát minh-sáng chế và bỏ vốn của các nhà đầu tư (chứ các chính trị gia, nghị sĩ đa đảng…có làm ra được con ốc vít nào không ?)
    • Không bị chiến tranh tàn phá hoặc có thời gian hòa bình lâu dài.
    • Do không có chiến tranh hoặc có lợi thế trong chiến tranh, nên cơ chế thị trường với các quy luật kinh tế khách quan được phát triển.
    Ghi chú: Kinh tế thị trường với các quy luật khách quan là phát minh của nhân loại, là sản phẩm trí tuệ khách quan của nhân loại mà CNXH phải kế thừa, chứ không phải là đặc thù riêng có của CNTB. Tuy nhiên Liên xô khi là nước xây dựng CNXH duy nhất, bị cả thế giới Tư bản bao vây, cấm vận và đe dọa tấn công. Trong tình thế chiến tranh lạnh như vậy, mô hình CNXH thời chiến (không thể có cơ chế thị trường “Trăm hoa đua nở” trong thời chiến) đã ra đời để đảm bảo tự cung tự cấp. Sau này hai khối XHCN và TBCN đối đầu, chiến tranh lạnh, nên CNXH thời chiến vẫn áp dụng, dẫn đến kinh tế phát triển trì trệ. Ngày nay, khi CNTB đã phát triển theo hướng tiến lên CNXH (vừa chống vừa tiến), thế giới đã hội nhập toàn cầu, thì CNXH thời chiến sụp đổ, chuyển sang CNXH thời bình, là cơ chế thị trường và hợp tác, hội nhập toàn cầu.
    Vì vậy, đa đảng là hậu quả của cuộc tranh quyền sau cách mạng Tư sản, nó không liên quan gì tới sự thịnh vượng của một đất nước, hay sự làm chủ thật sự của nhân dân, ngoại trừ quyền lựa chọn phục vụ cuộc tranh quyền của các đảng phái. Mặt lợi của đa đảng thì ít, mà mặt hại thì lớn hơn nhiều, nhưng bị che khuất bởi sự giàu có bắt nguồn từ những nguyên nhân không liên quan gì tới đa đảng.
    Với những phản biện trên đây, nên chăng thừa nhận một đảng lãnh đạo, làm ngọn cờ đoàn kết cả nước, đoàn kết các săc tộc, tôn giáo, tầng lớp, vùng miền, tạo sức mạnh đoàn kết đưa đất nước ngày càng phát triển hơn, uy tín, vị thế đất nước ngày càng cao hơn trên chính trường quốc tế, mà vẫn không trái quy luật “Đấu tranh giữa các mặt đối lập”, “Mâu thuẫn và thống nhất”. Tất cả những ai có đức, tài, có tâm với đất nước, với nhân dân đều có quyền gia nhập đội tiên phong của nhân dân, của đất nước. Đó là mặt THỐNG NHẤT. Đoàn kết đấu tranh xây dựng với những MÂU THUẪN nội tại, bao gồm mâu thuẫn giữa lợi ích cá nhân với lợi ích tập thể, lợi ích địa phương với lợi ích toàn quốc, lợi ích trước mắt với lợi ích lâu dài, lợi ích cục bộ ngành với lợi ích kinh tế quốc dân, cách làm hiệu quả với cách làm sai lầm… và muôn nàn mâu thuẫn khác trong mục đích chung thống nhất.

    Trần Nhật Quang

    06/02/2013 at 17:17

    • Trong thế giới văn minh, quyền lãnh đạo đất nước của một đảng chính trị chỉ có thể giành được thông qua tranh đấu và bầu cử dân chủ. Kể cả khi đang cầm quyền, đảng vẫn phải phấn đấu liên tục, để thuyết phục Nhân dân tin tưởng và tiếp tục trao cho quyền lãnh đạo.

      Không thể lấy công lao trong một giai đoạn quá khứ để bù lại cho hiện tại yếu kém, với bao sai lầm, tội lỗi, và áp đặt cho cả tương lai vô định. Nếu cứ từng có công là được cầm quyền vĩnh viễn, thì ĐCSVN phải trả lại chính quyền cho triều đình nhà Nguyễn, và triều đình nhà Nguyễn lại phải trả lại chính quyền cho các triều đình trước đó. Thế là khởi động cho một quá trình truy hồi dằng dặc, mà không thể tìm được điểm kết thúc. Hơn nữa, thời gian qua đi, giờ đây nắm quyền lực bao trùm đất nước lại là những người vốn chỉ đi theo hoặc ăn theo cách mạng, hay từng được cách mạng o bế và cưu mang mà thôi. Nếu họ từng có công, thì chưa chắc bù nổi những lỗi lầm đã gây ra. Phần lớn những người có công đáng kể, những công thần của chế độ, đã qua đời, hoặc nếu còn sống thì đã về hưu, và có lẽ đang đau lòng vì phải chứng kiến sự nghiệp cách mạng của thế hệ mình bị phản bội.

      Không thể coi quyền lãnh đạo đất nước của bất kỳ đảng phái nào là đương nhiên, và vì vậy không thể ghi điều đó vào Hiến pháp. Vả lại, nếu quyền đó đã là đương nhiên, được mọi người mặc nhiên thừa nhận, thì cũng chẳng cần ghi vào Hiến pháp làm gì, để khỏi gây phản cảm một cách không cần thiết. Nếu một điều không phải là đương nhiên và không được tất cả mọi người thừa nhận, mà vẫn bất chấp, áp đặt bằng được trong Hiến pháp, thì chỉ riêng việc làm đó đã khắc họa xong tính dân chủ và tính hợp pháp của đảng và chế độ.

      Nếu ĐCSVN được đa số Nhân dân tin cậy và ủng hộ, thì bất cứ cuộc tổng tuyển cử dân chủ nào cũng đưa lại một kết quả tất yếu, đó là trao cho đảng quyền lãnh đạo đất nước. Cho nên, khi khẳng định rằng “bỏ điều 4 Hiến pháp là tự sát”, thì có nghĩa đã mặc nhiên thừa nhận thực trạng tệ hại của đảng, khiến đa số Nhân dân không thể đồng tình ủng hộ và chắc chắn sẽ không bầu cho đảng. Nếu nghĩ là mình không còn xứng đáng, không còn được đa số Nhân dân tín nhiệm, mà vẫn dùng Hiến pháp để áp đặt bằng được vai trò lãnh đạo, thì có còn tử tế và vì Dân nữa hay không?

      Con người muốn tồn tại và phát triển thì không thể khước từ thử thách, không thể lẩn tránh đối đầu. Ngược lại, phải chấp nhận thử thách, vượt qua thử thách mà vươn lên. Nếu một đứa trẻ luôn được o bế trong căn nhà vừa được vô trùng, vừa được điều hòa nhiệt độ một cách tuyệt đối, thì sẽ dễ bị đổ bệnh khi ra khỏi cửa. Nếu con cái được bố mẹ quá bao cấp, kèm cặp từng li từng tí, thì sẽ dễ ngã gục khi bước vào cuộc sống tự lập trong xã hội. Để tránh bệnh tật, hàng tỷ người trên thế giới chấp nhận tiêm vắc-xin, nhằm phát triển khả năng miễn dịch, tức là chủ động đưa cơ thể mình vào trạng thái thử thách. Muốn khỏe, con người không thể ỳ ra, mà phải thường xuyên khổ luyện dưới hình thức thể dục. Không có cạnh tranh, không có thi đua (thực chất), thì con người không thể khá lên được.

      Không chỉ từng cá thể, mà cả quần thể, với tư cách tổ chức, đảng phái, hay cả xã hội, cũng phải biết đương đầu với thử thách. Vì biết tận dụng cuộc cạnh tranh giữa hai hệ thống chính trị trên thế giới để tự hoàn thiện, để giành phần thắng trong cuộc chiến tranh lạnh, nên các nước tư bản hàng đầu đã phát triển vượt bậc, không chỉ về kinh tế, khoa học và công nghệ, mà cả về dân chủ và phúc lợi xã hội, cũng như về quyền con người.

      Ngược lại, các nước trong phe xã hội chủ nghĩa đã xử lý sai tình huống và quan hệ địch ta. Nhìn đâu cũng thấy địch, kể cả trong Dân, nên nhiều khi đối xử với Dân cũng giống như với địch, khiến dần dần mất Dân. Ỷ thế vào cường quyền, Đảng Cộng sản Liên Xô đã đầu têu trong việc cấm đảng phái khác hoạt động, để rồi sau này ĐCSVN cũng nối gót sai lầm. Các nước khác trong phe xã hội chủ nghĩa chấp nhận đa đảng, nhưng cũng chỉ là hình thức. Dân chủ xã hội và quyền con người bị bóp nghẹt, khiến tinh thần và trí tuệ cũng bị lụi tàn. Tưởng rằng như vậy thì các đảng cộng sản sẽ rảnh tay, có thể tập trung lực lượng chiến đấu với kẻ thù chính ở hệ thống bên kia, nhưng kết quả thì ngược lại. Kinh tế suy sụp, lòng Dân ly tán, khiến hệ thống chính trị được dày công xây dựng suốt hơn nửa thế kỷ bị phá từ trong phá ra, đổ rụp trong chốc lát, làm cho đối thủ cũng bị bất ngờ đến ngỡ ngàng.

      Họa đôi khi cũng là phúc, nếu biết rút ra bài học hợp lý từ thảm họa. Nếu quay ra chấp nhận cạnh tranh một cách dân chủ trong xã hội đa đảng, đa nguyên, ĐCSVN sẽ buộc phải lựa chọn những người lãnh đạo thuộc loại ưu tú nhất, và chắc chắn sẽ chọn được hàng ngũ lãnh đạo tốt hơn gấp bội lần so với đội hình đương nhiệm, kể cả tài lẫn đức. Mọi phần tử thoái hóa, tham nhũng sẽ bị vạch trần và bị đào thải. Trong ba triệu đảng viên không thiếu người tài, người tốt. Vấn đề là phải dùng dân chủ để giải phóng tiềm năng bị độc quyền giam hãm bấy lâu. Không chỉ dựa vào nội lực, dân chủ xã hội còn cho đảng thêm cả sức mạnh từ ngoài đảng. Nếu đảng cầm quyền không tự nhận ra tồn tại yếu kém của mình, thì các đảng đối lập cũng sẽ vạch ra cho. Chẳng cần đến những nghị quyết vô dụng, những màn kịch phê bình – tự phê bình giả dối và lố bịch, thì ĐCSVN vẫn có thể vươn lên, tốt hơn hẳn hiện tại, để được Nhân dân tin tưởng mà trao quyền lãnh đạo.

      Tiếc rằng, lãnh đạo của ĐCSVN lại phản ứng như gã tài xế ù lì, chỉ biết nghiến răng tăng ga, khi cỗ xe đang lao xuống đầm lầy. Một mặt, đảng càng suy sụp thì họ càng bóp nghẹt dân chủ trong đảng, dân chủ trong xã hội, và càng hạn chế quyền con người, nhằm duy trì quyền lực bằng bạo lực. Mặt khác, giới cầm quyền tranh thủ tham nhũng, đua nhau vơ vét, tước đoạt cả tài sản của Dân. Chính họ, chứ không phải thế lực thù địch nào khác, đã và đang phá nát ĐCSVN. Trạng thái độc đảng đã triệt tiêu sức chiến đấu và bản năng sống lành mạnh của đảng. Buông thả trong thế độc quyền, ĐCSVN đang tự tha hóa, tự hủy diệt, như cỗ xe không phanh, lao xuống dốc, hướng thẳng tới vực thẳm.

      Có ý kiến đề xuất tăng cường dân chủ trong nội bộ đảng để bù lại, để tự gột rửa và điều trị căn bệnh ung thư đã bước sang giai đoạn di căn. Nhưng không thể tồn tại dân chủ trong một đảng độc quyền. Chỉ có dân chủ ngoài xã hội mới thúc đẩy dân chủ trong đảng, chứ không phải ngược lại.

      Khước từ dân chủ xã hội, trong đó có thể chế đa đảng, ĐCSVN không chỉ gây thêm thù oán với Dân, mà còn tự tước bỏ khả năng đề kháng và hy vọng chữa trị căn bệnh nan y của chính mình. Sự bảo thủ kiêu ngạo đã bịt mắt giới lãnh đạo, khiến họ cố tình làm ngơ trước thực tế là: Đảng Nhân dân Camphuchia, một đảng từng được ĐCSVN nâng đỡ và phải đương đầu với hoàn cảnh khó khăn gấp bội, vẫn có thể giữ được quyền lãnh đạo đất nước thông qua bầu cử, mà không cần phải bức hại đa nguyên, không cần phải cưỡng bức Hiến pháp.

      Cần phải nói thêm rằng: Quy định ĐCSVN là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội không có nghĩa nó là lực lượng lãnh đạo duy nhất, càng không phải là đảng duy nhất được phép tồn tại. Do đó, kể cả khi duy trì Điều 4 của Hiến pháp 1992, thì việc ngăn cấm các đảng phái chính trị khác thành lập và hoạt động là vi phạm quyền tự do hội họp, lập hội, được quy định tại Điều 69, Hiến pháp 1992 của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

      Hoàng Xuân Phú

      07/02/2013 at 02:51

    • Tôi muốn phản bác lại Trần Nhật Quang chút ít vì cách nhìn nhân khái niệm dân chủ – cái mà bác Trần Nhật Quang lại đánh đồng nó với đa đảng ( nhiều khi chỉ là hình thức như bên Tàu vẫn tồn tại đa đảng phái và các đảng khác chỉ là do Đảng cộng sản lập ra mà thôi -kiểu đảng Dân chủ và đảng Xã hội ở ta khi xưa ) và lại nhìn nhận cái phúc lợi mà nhà cầm quyền đem lại cho nhân dân càng cao thì càng …dân chủ .
      Dân chủ thực tế là một tập hợp những tư tưởng và nguyên tắc về tự do và cũng bao gồm một tập hợp các thông lệ và các thủ tục đã được đúc kết lại từ quá trình lâu dài, thường không bằng phẳng, của lịch sử. Một cách ngắn gọn, dân chủ là sự thể chế hóa tự do. Trên cơ sở này chúng ta có thể định rõ được các nguyên tắc cơ bản đã được thử thách qua thời gian đối với một chính phủ lập hiến, vấn đề nhân quyền, vấn đề bình đẳng trước pháp luật mà bất cứ một xã hội nào được gọi là dân chủ theo đúng nghĩa của nó cũng cần phải có.

      Các thể chế dân chủ được phân ra hai loại cơ bản: trực tiếp và đại diện. Trong nền dân chủ trực tiếp, mọi công dân, không cần thông qua trung gian là các đại diện được bầu hay chỉ định, có thể tham gia vào quá trình đưa ra các quyết định cho các vấn đề xã hội. Một hệ thống như thế rõ ràng chỉ có thể thực hiện được với một số tương đối ít người, ví dụ như trong một tổ chức cộng đồng hay một hội đồng bộ lạc nào đó hay một đơn vị cấp cơ sở của một liên đoàn lao động, khi mà các thành viên có thể gặp gỡ nhau trong một phòng họp để bàn bạc, thảo luận các vấn đề và đi tới quyết định bằng sự đồng thuận hoặc theo nguyên tắc biểu quyết theo đa số. Những người Aten cổ đại, những người lập ra thể chế dân chủ đầu tiên, đã thực hiện kiểu dân chủ trực tiếp với một hội đồng bao gồm số lượng thành viên từ 5.000 đến 6.000 người- có thể đây là số lượng tối đa để có thể tập hợp được ở một địa điểm và thực hiện sự dân chủ trực tiếp.

      Xã hội hiện đại, với quy mô và tính phức tạp của nó, ít có cơ hội cho dân chủ trực tiếp.
      Hình thức dân chủ phổ biến nhất là hình thức dân chủ đại diện trong đó công dân bầu ra các công chức là những người đưa ra các quyết định chính trị, xây dựng pháp luật và quản lý các chương trình vì lợi ích công cộng. Nhân danh nhân dân, các công chức đó phải cân nhắc kỹ càng các vấn đề công cộng phức tạp theo một quá trình có tính hệ thống và chu đáo, quá trình này đòi hỏi sự đầu tư lớn về thời gian và sức lực mà thường không thể thực hiện được đối với một số đông các công dân đơn lẻ.

      Có nhiều cách rất khác nhau để bầu ra các vị công chức. Ví dụ, ở cấp quốc gia, các nhà lập pháp có thể được chọn lựa từ các khu vực bầu cử mà mỗi khu vực bầu cử bầu một đại diện ứng cử duy nhất. Theo một cách khác gọi là hệ thống đại diện theo tỷ lệ, mỗi đảng chính trị được đại diện trong cơ quan lập pháp theo tỷ lệ đạt được trong tổng bầu cử quốc gia. Bầu cử tại tỉnh hay địa phương cũng có thể theo cách bầu cử quốc gia hoặc bằng cách nhẹ nhàng hơn thông qua sự đồng thuận của các nhóm thay cho bầu cử. Dù được bầu theo cách nào thì các vị công chức trong nền dân chủ đại diện cũng phải hoạt động và làm việc nhân danh nhân dân và luôn phải chịu trách nhiệm cho các hành động của họ trước nhân dân.
      Việc thực hiện DÂN CHỦ GIÁN TIẾP tạo ra một Chính phủ được thành lập bởi nhân dân trong đó quyền lực tối cao được trao cho nhân dân và được thực hiện bởi nhân dân hoặc bởi các đại diện được bầu ra từ một hệ thống bầu cử tự do.
      Việc tạo ra một Chính phủ là chưa đủ để đảm bảo quyền làm chủ của người dân .Các nền dân chủ là các hệ thống trong đó mọi công dân được tự do đưa ra các quyết định chính trị theo nguyên tắc đa số. Nhưng nguyên tắc đa số cũng chưa phải là dân chủ: ví dụ, không ai có thể gọi một hệ thống là công bằng hoặc bình đẳng nếu hệ thống đó chấp nhận cho 51% dân số đàn áp 49% dân số còn lại với nhân danh đa số cả. Trong một xã hội dân chủ, nguyên tắc đa số phải được ràng buộc với sự đảm bảo cho các quyền con người của cá nhân, các quyền này, đến lượt nó, lại đóng vai trò bảo vệ quyền lợi cho các nhóm thiểu số dù đó là dân tộc ít người, nhóm tôn giáo hay chính trị hoặc chỉ đơn giản là những người thua cuộc trong tranh luận về một vấn đề lập pháp nào đó. Các quyền của thiểu số không phụ thuộc vào ý nguyện của bên đa số và cũng không thể bị loại bỏ bởi biểu quyết đa số. Các quyền lợi của thiểu số được bảo vệ bởi vì các luật và định chế dân chủ bảo vệ quyền lợi cho mọi công dân. Diane Ravitch, một học giả, tác giả và là cựu Trợ lý Bộ trưởng Giáo dục Hoa Kỳ đã viết trong một bản tham luận cho hội thảo giáo dục tại Ba Lan: “khi một thể chế dân chủ kiểu đại diện hoạt động đúng theo hiến pháp mà hiến pháp đó có quy định giới hạn cho quyền lực của chính phủ đồng thời đảm bảo các quyền cơ bản cho mọi công dân, thì chính phủ đó được gọi là nền dân chủ lập hiến. Trong một xã hội như thế, các nguyên tắc đa số và các quyền thiểu số được bảo vệ bởi luật và thông qua sự thể chế hóa các điều luật”.
      Dân chủ không chỉ là một tập hợp các quy định của hiến pháp và các thủ tục để xác định cách thức hoạt động cho chính phủ. Trong một thể chế dân chủ, chính phủ chỉ là một thành phần cùng tồn tại trong một kết cấu xã hội bao gồm rất nhiều các định chế khác nhau, các đảng chính trị, các tổ chức và các hiệp hội. Tính chất đa dạng này được gọi là đa nguyên và thể chế dân chủ đó quy định sự tồn tại, tính pháp lý hay quyền lực của các tổ chức và các định chế khác trong một xã hội dân chủ không phụ thuộc vào chính phủ.
      Trong một xã hội dân chủ luôn có hàng ngàn các tổ chức tư nhân hoạt động ở cấp địa phương hay quốc gia. Rất nhiều trong số các tổ chức đó đóng vai trò trung gian giữa các cá nhân và các định chế của chính phủ hay các tổ chức xã hội phức tạp khác mà họ cũng là một thành phần, hoặc thực hiện các vai trò, nhiệm vụ mà chính phủ không được giao và tạo cơ hội cho các cá nhân thực hiện quyền và trách nhiệm của mình với tư cách là công dân của một thể chế dân chủ.

      Các nhóm này thể hiện quyền lợi của thành viên của họ theo rất nhiều cách: ủng hộ các ứng cử viên vào các vị trí trong các cơ quan công quyền, tranh luận các vấn đề và cố gắng tạo ảnh hưởng lên các quyết định chính trị. Chỉ thông qua các nhóm như thế, các cá nhân mới có được con đường để tham gia một cách có ý nghĩa vào cả chính phủ và các cộng đồng của chính họ. Có rất nhiều ví dụ cho các nhóm như thế: các tổ chức nhân đạo và nhà thờ, các nhóm môi trường và thân hữu, các hiệp hội kinh doanh và các liên đoàn lao động.

      Trong một xã hội chuyên quyền, các tổ chức như thế bị kiểm soát, phải có giấy phép hoạt động và bị theo dõi hoặc phải báo cáo với chính phủ. Trong một thể chế dân chủ, quyền lực của chính phủ được xác định rõ ràng và bị giới hạn chặt chẽ bởi luật. Kết quả là các tổ chức tư nhân như thế được tự do, không bị chính phủ kiểm soát; mà ngược lại, rất nhiều các tổ chức đó vận động chính phủ và tìm cách nâng cao trách nhiệm của chính phủ đối với các hành động của chính phủ. Một số tổ chức khác quan tâm tới các vấn đề nghệ thuật, thực hiện đức tin tôn giáo, nghiên cứu học thuật hoặc các vấn đề khác có thể tiếp xúc ít hay hoàn toàn không tiếp xúc với chính phủ.

      Trong một xã hội dân chủ có nhiều nhóm khác nhau, các công dân đều có thể khai thác mọi khả năng tự do và trách nhiệm đối với vấn đề tự quản lý mà không bị sức ép của bất kỳ bàn tay quyền lực nào của nhà nước.
      (Tham khảo DÂN CHỦ LÀ GÌ -Ấn phẩm của Chương trình Thông tin Quốc tế, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, tháng 9/1998)
      Như vậy ,tạo ra một Hiến pháp nhằm đảm bảo cho Dân chủ được hình thành và phát triển theo những nguyên lý trên là mục đích căn bản mà trí tuệ của Dân tộc Việt phải hướng tới .Dân chủ không khi nào là một sản phẩm xin cho có sẵn mà luôn là kết quả của một quá trình phát triển như cái cây cần chăm sóc để nó ngày một lớn lên vậy .

      Một góp ý nhỏ

      07/02/2013 at 04:09

    • Ông Trần Nhật Quang ạ
      Tôi nghĩ rằng ông rất chủ quan khi đưa ra 4 lợi ích mà ông nghĩ ra ( chứ ngưỡi khác như tôi thì không bao giờ nghĩ như vậy) khi nghĩ về đa đảng . Cũng như trong bài ý kiến này của ông , ông đã bỏ vào đầu người khác những suy nghĩ của ông.
      Mong ông hãy nhìn lại và viết một bài mới có cơ sở hơn, thậm chí ông kiểm tra lại xem ông có bị ảnh hưởng nặng nề cùng chủ đích của Đảng CS Việt Nam bây giờ có phải là thủ tiêu hay triệt tiêu tự do tư tưởng khi họ yên tâm ảo rằng họ đã nhồi nhét cho những người như ông thành công tư tưởng Hồ chí Minh và chủ nghĩa Mác-Lê nin ( Tự do tư tưởng bị loại khỏi trong nội dung hiến pháp soạn thảo do QH đang đề xuất ) . Trong xã hội Việt Nam chỉ có những người được học và đào tạo trong nước mới nhất nguyên 1 tư tưởng, còn những ngưỡi đã ra nước ngoài học hỏi thì họ còn nhiều quan điểm , tư tưởng khác nữa ông TN Quang ạ. Không thể duy ý chí mà buộc người khác phải nghĩ như mình đâu.

      phamvandiep

      07/02/2013 at 16:22

    • Bác Quang nè, đọc cái bác viết thấy khoái ghê mà không hiểu xíu nào, nhờ bác giải thích cặn kẽ rõ ràng được không,hehe.
      1, Không phải nhiều đảng thì nhiều dân chủ, ít đảng thì ít dân chủ, một đảng thì không có dân chủ, blah blah. Có phải giống như không phải mấy người học nhiều là không ngu mà cũng ngu đầy ra đó, nhưng tui thấy người ngu trong số những người học vẫn ít hơn trong số người không học mà, vì học thì giải bớt ngu cho người ta, nên tóm lại việc học là tốt. Mà sao bác biết thời “Sa-đam Hut-sê-in” là người ta sướng hơn, bác sống ở đó hả, lỡ mà người ta phải nhịn nhục, đè nén tâm can để chịu đựng, không nhịn được thì cho biết tay ông thì sao, vậy là sướng hả, chời, sống vậy chết sớm biết đâu hóa kiếp khác sướng hơn, hehe. Khi ông ý ổng chết thì xã hội lộn xộn, tại sao vậy bác, có phải vì do người dân chưa được chuẩn bị để sống không cần sự chăn dắt nên không có người chăn dắt là lộn xộn liền, nếu vậy thì đâu có sao, rồi đâu vào đó thôi mà dần dân người ta cũng học được cách tự sống chứ không phải bị nuôi sống, con gì nuôi được là ăn được mà, trách làm chi, hehe.
      2.Tui chẳng hiểu tí tẹo nào, khi thì nói người dân được hưởng mọi quyền của người ta rồi lại nói chỉ 1 số ít được hưởng quyền lợi mang tính phổ biến, phổ thông nào đó, sao mà mâu thuẩn tùm lum, đọc rồi tẩu hỏa nhập ma, bác làm ơn giải thích cặn kẽ được không?
      3. Cái này thì khôi hài quá, tui bỏ phiếu bầu ông đó làm tổng thống vì tui thấy ổng đẹp trai, tui cứ thấy người đẹp là tui khoái, cỡ mấy cô hoa hậu mà ứng cử chức đó tui bỏ phiếu liền, không suy nghĩ tí nào, bộ không cho hả? Mai mốt ông khác đẹp hơn thì tui lại bỏ phiếu cho ổng, ông kia cho de, cũng được chớ. gì mà rắc rối vậy, hehe. Vậy thì các băng đảng phải ra sức săn lùng người đẹp cho tui bỏ phiếu chớ, không thôi tui chẳng thèm ngó. Nhập lại thì sao chọn được người đẹp hơn để bỏ phiếu?
      4. Soi quá làm hỏng đường lối chính sách có lợi cho dân của nhà cái cầm quyền. Cái ông kia ổng lên được đó thì ổng có một mớ fan ủng hộ, vậy sau đó fan của ổng chết hết hay sao mà để cho antifan vùi dập đời hoa hả? Mà ổng muốn dụ dổ tiếp thì ổng và ông bầu phải có mấy trò hay để diễn chớ không thôi fan ổng xách cổ ổng xuống khỏi sân khấu liền. Bác làm như fan của ổng dựng lên để hô hào xong rồi biến mất, làm gì có, hay là tui hiểu sai ý bác, chắc bác nói rõ ràng chút, hehe.
      Còn nữa mà năm hết tết đến tui bận quá nên không hỏi được, mai mốt rảnh nhờ bác giải thích kỹ lưỡng từng mục còn lại để khai sáng. Sao người ta nhè tết để mà đem ra sửa cái này, hỏi cái kia, chịu thua luôn đó.

      uyen

      08/02/2013 at 06:36

      • Suối nhỏ âm thầm
        Bỗng cuộn sóng ào ạt, cuốn sạch rác rến
        Gấu, Hổ chạy vụt lên núi chẳng dám ngoảng đầu
        Cá Kình nép vào hốc sâu, râu chẳng rung rinh
        Nộ khí một lần rùi lại âm thầm chảy
        . . .
        hi hi . .

        Mt

        13/02/2013 at 05:04

  28. Nhân đây,tôi cũng xin phản bác lại một ý kiến của ông Tương Lai trong khi đi giao Kiến nghị cho Ban Soạn thảo Hiến pháp rằng thì là mà ….Dân Việt Dân trí còn thấp ,họ không mấy hiểu biết về Hiến pháp nên khó mà …THỰC THI DÂN CHỦ ( một luận điểm nghe quen quen của mấy ông bảo vệ cho sự độc quyền ban phát dân chủ của kẻ cầm quyền tức khi nào ông cầm quyền… lo nâng cao cái thứ mà ông gọi là …dân trí đó lên cao đã rồi khi dân xứng đáng …NHÂN thì ông mới …BAN -Vậy thì chờ tới …khi nào trạch đẻ …ngọn đa chăng?).Thêm nữa,tại sao lại phải chờ …một năm nữa cho …dân bàn rồi mới sửa ( ???) trong khi sao không sửa ngay dựa trên những kiến nghị của bao bậc trí thức ( vì họ đâu cần nhiều thời gian nghiền ngẫm như vậy-còn những vị lỡ …ngủ thì đành chịu thôi) và sau đó là đưa cho toàn dân phúc quyết .

    Một góp ý nhỏ

    07/02/2013 at 04:28

    • Tình trạng người dân ít quan tâm đến nội dung hiến pháp đang tràn lan , Nếu không tìm mọi cách cho người dân nghiên cứu hiểu rõ từng câu trong HP thì có thể Một HP mới sẽ công bố với các chủ ý của 1 nhóm người . Hệ luy của nó là một bản HP lại nhân danh ngưỡi dân để phục vụ cho mưu đồ chính trị của kẻ lợi dụng . Việc đễ xuất thời gian cần phải nhiều để người dân hiểu kỹ hơn là đề nghị hợp lý. Cá nhân tôi thì đọc và hiểu HP chỉ cần vài ngày, nhưng tôi sẽ thấy bất công vô cùng khi vài tháng tới ( sau31 tháng 3 2013) vẫn có hàng triệu người không rõ trong HP sửa đổi đã ghi gì nhưng họ vẫn bị người khác nhân danh và cưỡng bức họ phải tuân thủ HP đó . Còn với HP soạn ra của nhóm 72 người thì cần phải bàn nhiều vì trong đó tồn tại nhiều điều chưa phù hợp hoặc không rõ ràng, tạo mâu thuẫn . Với điều kiện hiện tại, với các phương tiện hiện có vễ ngôn luận, báo chí, tư tưởng ….thì 3 tháng không thể là thời gian đủ để cho dân nghiên cứu và góp ý cho một bản Hiến pháp này.
      Đề nghị Giáo sư Ngô Bảo Châu cho những người quan tâm thảo luận sửa đổi điều 2, 4. và 6 của HP Viện Toán học cao cấp để mọi người thuyết trình, phản biện, phản bác các luận điểm của nhau trong tháng 3 và những tháng tiếp theo. Kinh phí giấy, bút nháp thảo, chè nước điện đóm tôi sẽ chịu trách nhiệm trang trải.

      phamvandiep

      08/02/2013 at 12:42

    • Không khi nào người dân có thể hy vọng một kẻ độc tài lại muốn dân của mình hiểu biết về dân chủ và đương nhiên trong đó có sự hiểu biết về quyền và lợi ích chính đáng của mình được ghi trong Hiến pháp .Thực tế bao nhiêu năm trời sống dưới chế độ cộng sản ,thử hỏi người dân nào biết đến Hiến pháp là gì và liệu ai nghĩ rằng quyền lợi của mình nằm ở trong đó mà đi đòi?(Tất cả những hiểu biết sau này đều nhờ vào một thứ là internet và sự giao lưu với thế giới bên ngoài sau khi “bức màn sắt” của thế giới cộng sản bị tháo bỏ ).Vậy không khi nào nên nói là dân trí bao nhiêu thì có dân chủ -nền dân chủ trực tiếp đầu tiên trên thế giới đã có từ thời Nhà nước A ten cổ đại(Những kiểu nói như dân trí nào chính phủ ấy hay dân trí nào thì dân chủ ấy chỉ là trò của những thằng chuyên hành nghề bịp bơm,bán miệng nuôi trôn,múa sơn đông mãi võ phục vụ cho mấy kẻ độc tài mà thôi).Xin nhắc lại : Dân chủ chỉ là thể chế hóa của tự do mà TỰ DO thì nằm trong khát vọng bản năng của con người bất kể ở thời kỳ phát triển nào của xã hội loài người.
      Một nền dân chủ lành mạnh chỉ có được trên cơ sở một nền văn hóa dân chủ của công dân. Văn hóa ở đây, không nói đến nghệ thụât, văn học hay âm nhạc mà nên hiểu theo nghĩa là “cách ứng xử, thói quen và các quy phạm nhằm xác định khả năng tự quản của người dân”.

      Hệ thống chính trị độc đoán khuyến khích một nền văn hóa thụ động và lãnh cảm. Chế độ đó tìm cách tạo ra một tầng lớp công dân dễ bảo và dễ quy phục. Ngược lại, nền văn hóa công dân của một xã hội dân chủ được xây dựng bởi các hoạt động tự do lựa chọn của các cá nhân và các tổ chức. Các công dân trong một xã hội tự do được tự theo đuổi các ham muốn của họ, được thực hiện các quyền và tự chịu trách nhiệm đối với cuộc sống của họ. Họ tự quyết định cho mình mọi vấn đề từ nơi làm việc, cái họ muốn làm, nơi sinh sống, có tham gia vào đảng chính trị hay không, cái họ muốn đọc…. Đó là các quyết định mang tính cá nhân chứ không phải là chính trị.
      Giáo dục là thành phần quan trọng của bất kỳ xã hội nào và càng đặc biệt quan trọng đối với nền dân chủ. Như Thomas Jeffeson đã viết: “nếu một dân tộc nào hy vọng trở nên ngu dốt và tự do trong một kỷ nguyên văn minh tức là dân tộc đó đã mong muốn một điều chưa bao giờ xảy ra và cũng sẽ không bao giờ xảy ra”.

      Trái với các xã hội độc đoán luôn tìm cách khắc sâu thái độ chấp nhận thụ động vào dân chúng, mục đích giáo dục trong một xã hội dân chủ là đào tạo nên những công dân có tính cách độc lập, khả năng lập luận, đầu óc phân tích mà hiện nay các tính cách công dân đó đã trở thành các phương châm, tập quán hết sức quen thuộc của thể chế dân chủ. Giáo sư Vanderbilt Chester E. Finn, Jr. đã phát biểu trước các nhà giáo dục ở Nicaragua: “Có thể ngay khi sinh ra con người đã có niềm khát khao tự do cá nhân, nhưng con người ngay từ khi sinh ra không thể có những hiểu biết về chính trị và xã hội cần thiết để giành lấy tự do cho chính họ và con cháu họ… Họ phải học để có được những hiểu biết này”.

      Từ quan điểm đó, nhiệm vụ của giáo dục trong một thể chế dân chủ không chỉ để ngăn chặn sự tuyên truyền cho các chế độ độc tài hay chỉ mang lại các giá trị chính trị trung lập. Điều đó là không thể, vì mọi nền giáo dục đều truyền tải được các giá trị, cho dù việc truyền tải này là có chủ đích hoặc không có chủ đích. Trên thực tế, các sinh viên có thể được dạy về các nguyên lý của dân chủ theo một tinh thần tranh luận cởi mở mà bản thân tinh thần này cũng đã là một giá trị dân chủ quan trọng, đồng thời các sinh viên cũng được khuyến khích đả phá lối tư duy cổ điển bằng các lý luận chặt chẽ và các nghiên cứu cẩn trọng. Có thể đó sẽ là các tranh luận gay gắt, nhưng các giáo trình giảng dạy của nền dân chủ không né tránh các sự kiện, hiện tượng có thể gây tranh cãi hoặc không dễ chịu.

      Giáo dục đóng một vai trò độc lập trong các xã hội tự do, trong khi các nền giáo dục của các chế độ khác chỉ là công cụ cho chính chế độ đó. Trong thể chế dân chủ thì chế độ là người phục vụ cho nhân dân – những người có khả năng lập nên, duy trì và cải tổ chế độ đó, khả năng này phụ thuộc phần lớn vào chất lượng và hiệu quả của nền giáo dục mà họ đã tiếp thu. Có thể nói rằng giáo dục trong thể chế dân chủ giúp cho tự do phát triển mãi mãi.
      Như vậy DÂN CHỦ giúp sức cho VĂN HÓA (bao hàm cả cái thứ gọi là dân trí đó)phát triển chứ hy vọng ĐỘC TÀI sẽ tạo cơ hội cho DÂN CHỦ nảy nở thì quả là khùng.DÂN CHỦ TỰ DO không khi nào là miễn phí cả .PHẢI GIÀNH LẤY!

      Một góp ý nhỏ

      09/02/2013 at 01:46

      • —–> Mot gop y nho
        Bạn khẳng định : “Thực tế bao nhiêu năm trời sống dưới chế độ cộng sản ,thử hỏi người dân nào biết đến Hiến pháp là gì và liệu ai nghĩ rằng quyền lợi của mình nằm ở trong đó mà đi đòi?”về Đảng CS VN như vậy là không chính xác.
        Bạn có lẽ cũng đã nhiều tuổi đời và biết về Hiến pháp không phải là mới đây . Nhưng bạn chắc chỉ biết chê Đảng CS mà bạn lại không tự chê mình vì những việc giẫm chân tại chỗ của mình. Nếu người ta không làm tốt được việc tốt thì mình làm việc tốt đó, có gì đâu mà thiệt. Bạn muốn việc tốt đó được triển khai thì bạn cũng nên tự làm mà không chỡ đợi ai đó phải làm trước . Bây giờ làm cũng còn không muộn. Sự độc tài của Đảng CS VN tôi vẫn còn thấy khá hơn sự độc tài của Sadam Hussen hay ở Miến điện trong thời gian qua. Sự thay đổi tốt hơn phụ thuộc vào khả năng vận động tích cục của những người như bạn chứ không phải chờ sự cố gắng nào đó của Đảng CS .

        phamvandiep

        09/02/2013 at 06:01

  29. Cá nhân Tôi đánh gia rất cao tinh thần trách nhiệm của công dân đối với đất nước như GS Châu, GS Sơn, và nhà báo Tuấn và rất nhiều anh chị em khác.

    Tôi có hai ý kiến đóng góp thế này, (1) tới ban biên tập và các công dân có mong muốn đóng góp ý kiến, ý tưởng, đề xuất ý nguyện với HP, và (2) tới nội dung về dân quyền và nhân quyền trong HP:

    (1): Nhiệt huyết và trí tuệ của các anh chị em đồng bào là rất lớn, nhưng thời quỹ thời gian của chúng ta là có hạn. May mắn thay trí tuệ của nhân loại này là vô hạn, và chúng ta cũng KHÔNG CẦN TỐN SỨC ĐỂ SÁNG TẠO LẠI CHIẾC BÁNH XE. Cụ thể, chúng ta hoàn toàn có thể tranh thủ tham khảo các bản hiến pháp của các nước trên thế giới, nhất là các nước tiên tiến. Đồng thời, có thể tham khảo các công ước quốc tế nhất là liên quan quyền con người,…Vậy nên chăng nên tập trung hơn nữa thời gian và sức lực cho việc này. Tôi cũng tin rằng, trước những bản hiến pháp, nhân dân đủ sáng suốt để nhận biết tính ưu việt của chúng.

    (2): Tôi xin đề xuất tham khảo CÔNG ƯỚC QUỐC TẾ VỀ CÁC QUYỀN DÂN SỰ VÀ CHÍNH TRỊ, 1966, nhất là PHẦN III của công ước ( Xin không liệt kê ra ở đây).

    Ngoài ra, để đảm bảo quyền lực tối thượng, tuyệt đối của nhân dân, và tránh trường hợp giải thích HP trong thực tiễn theo mục đích mưu đồ riêng ( Việc này diễn ra rất nhiều trong thực tế ở các chế độ độc tài, thậm chí cả các nước phát triển) có thể ràng buộc thêm một điều khoản kiểu như sau:

    Điều ….
    1. Không một quy định nào trong Hiến Pháp này có thể được giải thích với hàm ý cho phép bất kỳ tổ chức, nhóm người hay cá nhân nào được quyền tham gia hay tiến hành bất kỳ hành động nào nhằm phá hoại hoặc nhằm giới hạn bất kỳ quyền công dân nào được thừa nhận trong bản HP này.
    ….

    Bạch Xỉ

    08/02/2013 at 15:56

  30. Điều 57 (sửa đổi, bổ sung Điều 17, Điều 18)
    Đất đai, tài nguyên nước, khoáng sản và tài nguyên thiên nhiên khác, nguồn lợi ở vùng biển, thềm lục địa , vùng trời và các tài sản khác do Nhà nước đầu tư, quản lý là tài sản công thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý theo quy định của pháp luật.
    Điều 58 (sửa đổi, bổ sung Điều 18)
    1. Đất đai là tài nguyên đặc biệt của quốc gia, nguồn lực quan trọng phát triển đất nước, được quản lý theo quy hoạch và pháp luật.
    2. Tổ chức, cá nhân được Nhà nước giao đất, cho thuê đất, công nhận quyền sử dụng đất để sử dụng ổn định lâu dài hoặc có thời hạn. Người sử dụng đất có trách nhiệm bảo vệ, bồi bổ, khai thác hợp lý, sử dụng tiết kiệm, đúng mục đích; được chuyển quyền sử dụng đất, thực hiện các nghĩa vụ liên quan theo quy định của luật. Quyền sử dụng đất là quyền tài sản được pháp luật bảo hộ.
    3. Nhà nước thu hồi đất do tổ chức, cá nhân sử dụng có bồi thường theo quy định của pháp luật trong trường hợp thật cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh hoặc vì lợi ích quốc gia, lợi ích công cộng và các dự án phát triển kinh tế – xã hội.(trích Dự thảo…)
    Được quyền sở hữu đất đai là một nguyện vọng tha thiết của mỗi người Việt Nam. Khi sống, ai cũng cố gắng tạo được một mảnh đất để cắm dùi và khi chết để lại cho con cháu. Đất vốn được coi là tài sản quý nhất của người Việt.

    Trong lịch sử đất nước, chúng ta chỉ thấy có chủ trương hạn điền chứ chưa bao giờ có chủ trương quốc hữu hóa (cướp trắng) tất cả ruộng đất của dân. Thí dụ: Dưới thời Lý – Trần, Phật Giáo được ưu đãi một cách đặc biệt, đưa đến tình trạng “trong thiên hạ ba phần, chùa chiếm ở một phần, bỏ dứt luân thường, hao tổn của báu…” . Vì thế, sau khi Hồ Quý Ly lên cầm quyền, năm 1396 ông đã ra lệnh sa thải tăng, đạo dưới 50 tuổi, bắt hoàn tục và bắt người tu hành phải kinh điền mới được cấp lương thực. Năm 1397 ban hành chính sách hạn điền, mỗi chùa không được giữ quá 10 mẫu, còn bao nhiêu tịch thu hết. Năm 1401 ban hành chính sách hạn nô, lấy lại các nông nô mà nhà Trần đã cấp cho các chùa để cày ruộng, chỉ được giữ lại một ít để cày các ruộng còn lại mà thôi. Về sau, vua Quang Trung đã cho tái diễn biện pháp này một cách cứng rắn hơn.

    Nhưng từ khi lên nắm chính quyền, Đảng CSVN đã có chủ trương tước đoạt toàn thể đất đai của dân không bồi thường và biến những đất đai này thành tài sản của Nhà nước mà thực chất là của Đảng và của cán bộ có chức quyền , đươc ngụy trang dưới hình thức “thuộc quyền sở hữu của toàn dân.” Việc tước đoạt này được thực hiện theo một tiến trình qua ba giai đoạn: gian đoạn đầu là cướp đất của địa chủ, phú nông và trung nông(Cải cách ruộng đất), giai đoạn hai là cướp đất của bần nông( Hợp tác xã) và giai đoạn thứ ba là tước đoạt đất đai của toàn dân( bằng cái xạo từ ” đất đai thuộc sở hữu toàn dân”)

    Hiến Pháp Nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam quy định toàn thể đất đai, rừng núi, sông hồ, v.v. “đều thuộc sở hữu toàn dân”, tức thuộc quyền sở hữu của Đảng và đảng viên
    Ruộng dân đang cày, đất dân đang ở là những tài sản dân dùng mồ hôi và nước mắt để có và được dùng để sinh sống, nay chính phủ lại lấy mất và biến họ thành người thuê, phải trả tiền về sử dụng đất. Hành động này chắc chắn không phù với với tiêu chuẩn luật pháp văn minh: “Luật luôn có ý định làm những điều hợp với lẽ phải”. Nói cách khác, luật nói trên chỉ là luật phục vụ cho những kẻ cướp nhân danh quyền lực Nhà nước.
    Tài liệu về các cơ quan và cán bộ của Đảng đi ăn cướp nhà đất của dân được đăng trên báo chí do Đảng quản lý quá nhiều.Thử đưa ra một vài thí dụ tổng quát:

    1.- Kê khai gian khi quy hoạch đất: Cơ sở khi quy hoạch đất đai thường kê gian. Dự án Công Ty Lợn của Bộ Nông Nghiệp – Phát Triển Nông Thôn thuê 70.000m2 đất ở Hoài Đức, Hà Tây, nhưng lấn chiếm lên 94.000m2, sau đó chuyển đổi 34.000m2 đất nông nghiệp thành đất chuyên dùng và cho 14 doanh nghiệp khác thuê lại mặt bằng, nhưng trong thực tế đây là dự án “ma”.

    2.- Bán đất vô tội vạ: Đất giao cho chính quyền cơ sở quản lý để sử dụng vào các mục đích công. Nhưng tỉnh nào cũng có chuyện cấp xã bán đất vô tội vạ. Ngay giữa thủ đô Hà Nội cũng bán đất vô tội vạ. Tướng Trịnh Xuân Thu cho biết ông nhận được nhiều đơn khiếu kiện liệt kê rõ chủ tịch xã bán bao nhiêu lô đất, bán cho ai, bao nhiêu mét vuông, lấy bao nhiêu tiền. Hà Nội, Hà Tây, Tây Ninh, Bến Tre… đều có chuyện này.

    3.- Giao đất cho doanh nghiệp “ma” : Nhiều chính quyền địa phương đã giao đất cho các xí nghiệp “ma”, thậm chí giao đất cho người nhà, hoặc giao đất cho doanh nghiệp sân sau nhằm chia chác quyền lợi. Ở Nam Bộ, Tây Nam Bộ, miền Trung, Tây Nguyên, miền Bắc… nơi nào cũng có tình trạng này.

    4.- Chuyển mục đích đất để bán lấy tiền: Đất nông nghiệp của dân đem chuyển đổi mục đích sử dụng, sau đó cho doanh nghiệp thuê để phát triển khu công nghiệp. Nhưng sau khi dự án được cấp tỉnh phê duyệt và giao đất, họ tìm cách chuyển mục đích và đem bán để lấy tiền, v.v.

    Đây là những nguyên nhân chính làm phát sinh ra “khối dân oan” trong suốt hàng chục năm qua và đang trở thành vấn đề không có lối thoát .Nhà nước không còn cách nào khác là đàn áp ,khống chế lực lượng dân oan này nhằm tránh động loạn trước mắt nhưng biện pháp căn cơ lâu dài thì đố ai biết sẽ đi về đâu.
    Vậy tại sao Đảng CSVN vẫn cố bám lấy cái sở hữu toàn dân này???Hay là Đảng vẫn muốn khống chế toàn dân Việt bằng cách nắm cái nguồn sống chủ yếu của đa số dân Việt này,bắt dạ dày của họ phải phụ thuộc vào sự lãnh đạo của mình ,cho ăn thì mới được ăn ,bắt chết thì phải chết,quàng vào cổ họ cái ách để họ tiếp tục cày thuê cho Đảng được vinh thân phì gia như hàng chục năm qua???Nhân dân Việt có tiếp tục chịu đựng không ? Câu hỏi giành cho tất cả những ai mang trong mình dòng máu Lạc Hồng .

    Một góp ý nhỏ

    08/02/2013 at 16:12

  31. Bản soạn thảo sửa đổi Hiến Pháp do Quốc hội VN đưa ra có 29 trang khổ A4. Theo tính toán của tôi thì chỉ cần mỗi người Việt Nam đọc , hiểu và đưa ra 1 ý kiến , nhận định của mình cho nội dung của một trangA4 đó thì tôi tin chắc rằng người Việt Nam sẽ xây dựng được một xã hội , một chính quyền , một chế độ hoàn toàn do dân của dân và vì dân mà không cần phải đấu tranh bạo động hay bất bạo động hoặc phải dùng đến cuốc thuổng gậy gộc hay bút chiến. Nếu mọi người sử dụng kinh nghiệm của mình để giữ những điều trong một trang giấy A4 hoặc hủy những điều cho là không hợp lý cùng trong 1 trang giấy A4 đó thì Việt Nam sẽ có một bản Hiến pháp hoàn toàn hợp lý và xứng đáng . Tôi khát khao điều này vì tôi đánh giá cao giá trị tối thượng của Hiến pháp, bởi Hiến pháp này là văn bản pháp lý điều chỉnh mọi hoạt động của người Việt cũng như là nền tảng để sửa đổi mọi quan hệ, chính sách, chủ trương, thể chế cơ cấu …trong đất nước Việt Nam . Nếu VN có Hiến pháp hoàn hảo thì người Việt Nam được sống trong sự sắp đặt tốt đẹp được điều hoạt bởi Hiến Pháp . Ngược lại nếu ai cũng thờ ơ, bỏ mặc cho Hiến pháp được ghi bởi chủ ý của một nhóm lợi ích nào đó thì kết quả đất nước lại chìm trong sự đấu đá giành nhau giữa các nhóm lợi ích và loạn lạc và nhóm lợi ích sẽ nhân danh các nạn nhân tiếp tục chà đạp nạn nhân là người dân Việt Nam
    Tôi hiện đang ở nước ngoài, nhưng tôi còn phải về VN và chui vào trong trật tự được tạo ra bởi Hiến Pháp nên tôi cũng muốn cho HP phải hoàn hảo để có một trật tự xã hội mà tôi không bị rơi vào thế của một nạn nhân khi HP bất hảo tạo ta bát nháo và loạn lạc . Cũng như tôi muốn cho người nhà , anh chị em được sống trong trật tự hoàn hảo của Hiến pháp để họ được bình an và phát triển để khỏi phải bận tâm lo lắng, cứu giúp khi cảnh lừa lọc , cướp đoạt và nhiễu nhương không còn. Tóm lại là muốn Việt Nam phát triển tốt đẹp thì mỗi người phải cùng nhau góp ý soạn thảo Hiến Pháp dù chỉ cần 1 câu, hay 1 trang hay nhiều hơn nữa cho một Hiến pháp mới bởi 1 lý do đơn giản : Hiến Pháp liên quan đến mọi người Việt và điều chỉnh mọi quyền lợi của người Việt .
    Chúc bà con đón năm mới vui vẻ, sức khỏe và vạn sự tốt đẹp. Chúc Việt Nam có một Hiến pháp như ý. Chúc thêm riêng nhóm “Cùng viết Hiến pháp” tổ chức hội thảo tham gia sửa đổi Hiến Pháp tại Viện toán học cao chất lượng và cấp thành công.

    phamvandiep

    09/02/2013 at 10:16

  32. Hmhoang ! Nãy đã còm về “Hiến pháp lúa nước” mà up ko được, hu hu . . nay chờ đến Giao thừa viết lại chẳng biết còn như trước ko ? !

    Tết là sản phẩm của văn minh lúa nước(VMLN) nhé hmhoang – chẳng đang chờ giao thừa sao ? ! Nhưng nói cần có “ní nuận”, đúng ko ?

    Người Việt gần 80% sống ở nông thôn, mưu sinh chủ yếu nhờ nông nghiệp mà căn bản là tinh hoa “Văn minh lúa nước” ! Thế Hiến pháp mới ko có “văn minh lúa nước” thì ai thực hành nó đây ? Và viết nó cho ai đây ? Ko cần lí nữa nhé !

    VMLN có 3 điểm cốt yếu sau:
    – Đất, Nước, Trời;
    – Nghề nông
    – Tổ chức xã hội, văn hóa, tâm linh . . .

    Về Đất nhiều người nói rùi (đặc biêt gs H.X.Phú) nhưng cũng cần nói theo giọng VMLN ! “Tấc đất tấc vàng” mà vứt ra chỗ “Cha chung ko ai khóc” thì tranh nhau mà chiếm đoạt chứ sao ! ? Cũng chỉ chuyển quyền sở hữu thôi, tệ hơn là ném vào nó rác (ko phân hủy), cát, đá, xi măng . . .thì “Bờ xôi ruộng mật” nghìn năm mới có thì nghìn năm mới khôi phục được ! ? Nước thì cũng thế thôi ! Sông ko ai dám tắm, Hồ, ao ko ai dám rửa chân, Giếng ko ai dám uống ! ? . .

    Nghề nông văn minh giờ là: thuốc diệt cỏ, trừ sâu, tăng trưởng . . .?

    Tổ chức xã hội xưa hồn nhiên: “chiềng làng, chiềng chạ” . . .bây giờ theo ông Minh Mạng chia Quân Huyện chỉ để kìm kẹp dân thôi, đâu còn hồn nhiên, tự do, khai phóng . . .? Bây giờ mảnh đất sinh tồn này bé như thế còn chia làm 63 mảnh thì còn gì là tiềm lực quốc gia ? . . .Chẳng phải là thế chế nhà nước sao ? có cần ko ? Mt cũng ko rõ sau đó là cái gì đâu ! . .

    Văn hóa, tâm linh . . .để dịp khác vậy !

    Chỉ thế thôi, hỏi có nên đưa vào Hiến pháp mới các giá trị của VMLN ko ? Đó là việc của các “tinh hoa”, “kẻ sĩ” . .Mt chỉ lờ mờ mà đặt ra thôi ! Có lạc hậu chăng ?

    Ha ha . . .cúng Trời cái chứ, chỉ ko rõ Trời “thiên đường” hay “Trời” trần thế thôi ! ?

    Mt

    09/02/2013 at 14:42

  33. Japanese constitution

    http://www.kantei.go.jp/foreign/constitution_and_government_of_japan/constitution_e.html

    CHAPTER III

    RIGHTS AND DUTIES OF THE PEOPLE

    Article 10. The conditions necessary for being a Japanese national shall be determined by law.
    Article 11. The people shall not be prevented from enjoying any of the fundamental human rights. These fundamental human rights guaranteed to the people by this Constitution shall be conferred upon the people of this and future generations as eternal and inviolate rights.

    Article 12. The freedoms and rights guaranteed to the people by this Constitution shall be maintained by the constant endeavor of the people, who shall refrain from any abuse of these freedoms and rights and shall always be responsible for utilizing them for the public welfare.

    Article 13. All of the people shall be respected as individuals. Their right to life, liberty, and the pursuit of happiness shall, to the extent that it does not interfere with the public welfare, be the supreme consideration in legislation and in other governmental affairs.

    Article 14. All of the people are equal under the law and there shall be no discrimination in political, economic or social relations because of race, creed, sex, social status or family origin.
    Peers and peerage shall not be recognized.
    No privilege shall accompany any award of honor, decoration or any distinction, nor shall any such award be valid beyond the lifetime of the individual who now holds or hereafter may receive it.

    Article 15. The people have the inalienable right to choose their public officials and to dismiss them.
    All public officials are servants of the whole community and not of any group thereof.
    Universal adult suffrage is guaranteed with regard to the election of public officials.
    In all elections, secrecy of the ballot shall not be violated. A voter shall not be answerable, publicly or privately, for the choice he has made.

    Article 16. Every person shall have the right of peaceful petition for the redress of damage, for the removal of public officials, for the enactment, repeal or amendment of laws, ordinances or regulations and for other matters; nor shall any person be in any way discriminated against for sponsoring such a petition.

    Article 17. Every person may sue for redress as provided by law from the State or a public entity, in case he has suffered damage through illegal act of any public official.

    Article 18. No person shall be held in bondage of any kind. Involuntary servitude, except as punishment for crime, is prohibited.

    Article 19. Freedom of thought and conscience shall not be violated.

    Article 20. Freedom of religion is guaranteed to all. No religious organization shall receive any privileges from the State, nor exercise any political authority.
    No person shall be compelled to take part in any religious act, celebration, rite or practice.
    The State and its organs shall refrain from religious education or any other religious activity.

    Article 21. Freedom of assembly and association as well as speech, press and all other forms of expression are guaranteed.
    No censorship shall be maintained, nor shall the secrecy of any means of communication be violated.

    Article 22. Every person shall have freedom to choose and change his residence and to choose his occupation to the extent that it does not interfere with the public welfare.
    Freedom of all persons to move to a foreign country and to divest themselves of their nationality shall be inviolate.

    Article 23. Academic freedom is guaranteed.

    Article 24. Marriage shall be based only on the mutual consent of both sexes and it shall be maintained through mutual cooperation with the equal rights of husband and wife as a basis.
    With regard to choice of spouse, property rights, inheritance, choice of domicile, divorce and other matters pertaining to marriage and the family, laws shall be enacted from the standpoint of individual dignity and the essential equality of the sexes.

    Article 25. All people shall have the right to maintain the minimum standards of wholesome and cultured living.
    In all spheres of life, the State shall use its endeavors for the promotion and extension of social welfare and security, and of public health.

    Article 26. All people shall have the right to receive an equal education correspondent to their ability, as provided by law.
    All people shall be obligated to have all boys and girls under their protection receive ordinary education as provided for by law. Such compulsory education shall be free.

    Article 27. All people shall have the right and the obligation to work.
    Standards for wages, hours, rest and other working conditions shall be fixed by law.
    Children shall not be exploited.

    Article 28. The right of workers to organize and to bargain and act collectively is guaranteed.

    Article 29. The right to own or to hold property is inviolable.
    Property rights shall be defined by law, in conformity with the public welfare.
    Private property may be taken for public use upon just compensation therefor.

    Article 30. The people shall be liable to taxation as provided by law.

    Article 31. No person shall be deprived of life or liberty, nor shall any other criminal penalty be imposed, except according to procedure established by law.

    Article 32. No person shall be denied the right of access to the courts.

    Article 33. No person shall be apprehended except upon warrant issued by a competent judicial officer which specifies the offense with which the person is charged, unless he is apprehended, the offense being committed.

    Article 34. No person shall be arrested or detained without being at once informed of the charges against him or without the immediate privilege of counsel; nor shall he be detained without adequate cause; and upon demand of any person such cause must be immediately shown in open court in his presence and the presence of his counsel.

    Article 35. The right of all persons to be secure in their homes, papers and effects against entries, searches and seizures shall not be impaired except upon warrant issued for adequate cause and particularly describing the place to be searched and things to be seized, or except as provided by Article 33.
    Each search or seizure shall be made upon separate warrant issued by a competent judicial officer.

    Article 36. The infliction of torture by any public officer and cruel punishments are absolutely forbidden.

    Article 37. In all criminal cases the accused shall enjoy the right to a speedy and public trial by an impartial tribunal.
    He shall be permitted full opportunity to examine all witnesses, and he shall have the right of compulsory process for obtaining witnesses on his behalf at public expense.
    At all times the accused shall have the assistance of competent counsel who shall, if the accused is unable to secure the same by his own efforts, be assigned to his use by the State.

    Article 38. No person shall be compelled to testify against himself.
    Confession made under compulsion, torture or threat, or after prolonged arrest or detention shall not be admitted in evidence.
    No person shall be convicted or punished in cases where the only proof against him is his own confession.

    Article 39. No person shall be held criminally liable for an act which was lawful at the time it was committed, or of which he has been acquitted, nor shall he be placed in double jeopardy.

    Article 40. Any person, in case he is acquitted after he has been arrested or detained, may sue the State for redress as provided by law.

    BachiXi

    10/02/2013 at 01:32

  34. Điều 70 (sửa đổi, bổ sung Điều 45)

    Lực lượng vũ trang nhân dân phải tuyệt đối trung thành với Đảng cộng sản Việt Nam, Tổ quốc và nhân dân, có nhiệm vụ bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc, an ninh quốc gia và trật tự, an toàn xã hội; bảo vệ Đảng, Nhà nước, nhân dân, chế độ xã hội chủ nghĩa, cùng toàn dân xây dựng đất nước và thực hiện nghĩa vụ quốc tế.

    (trích Dự thảo …)
    Mọi người đều biết lực lượng vũ trang của bất kỳ quốc gia nào là quân đội và công an( cảnh sát ở các nước khác ) tức là bộ phận thuộc ngành hành pháp – Nhiệm vụ của họ thuộc hệ thống hành pháp được quy định rõ ràng trong Luật Quân đội nhân dân (Hiện đang được soạn thảo trên nên một loạt các luật riêng lẻ như Luật Quốc phòng; Luật sĩ quan QĐND Việt Nam; Luật nghĩa vụ quân sự; Pháp lệnh về lực lượng dự bị động viên; Pháp lệnh Bộ đội Biên phòng; Pháp lệnh lực lượng Cảnh sát biển Việt Nam; Pháp lệnh động viên công nghiệp; Pháp lệnh công nghiệp Quốc phòng…)và Luật Công an nhân dân.Ghi nhiệm vụ của quân đội và công an vào trong bản Hiến pháp là không biết viết Hiến pháp ,biến nó thành một đống hổ lốn những thứ mà cứ ai đó ( Đảng )thích thì tương vào .Tất cả các quân nhân thuộc quân đội và công an đều là công dân và họ đều phải có trách nhiệm của một công dân ghi rõ tại điều 48,49(sửa đổi) rồi:
    Điều 48 (sửa đổi, bổ sung Điều 77)

    Bảo vệ Tổ quốc là nghĩa vụ thiêng liêng và quyền cao quý của công dân.

    Công dân phải làm nghĩa vụ quân sự và tham gia xây dựng quốc phòng toàn dân; việc thực hiện nghĩa vụ thay thế nghĩa vụ quân sự do luật định.

    Điều 49 (sửa đổi, bổ sung Điều 79)

    Công dân có nghĩa vụ chấp hành Hiến pháp và pháp luật, tham gia bảo vệ an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, chấp hành những quy tắc sinh hoạt công cộng.

    Quân đội chỉ có nhiệm vụ chiến đấu bảo vệ đất nước chứ không có nhiệm vụ “giữ gìn trật tự, an tòan xã hội”. Đây là nhiệm vụ của công an. Khi quân đội phải đảm trách duy trì an ninh, trật tự xã hội thì đất nước hoặc lâm nguy, hoặc có đảo chánh, lật đổ hoặc lâm vào tình trạng khẩn cấp, hoặc sử dụng quân đội để đàn áp các cuộc nổi dậy của nhân dân .v.v… Tại sao trong hai điều kế tiếp Hiến pháp lại quy định nhiệm vụ quân đội và công an riêng rẽ :
    Điều 71 (sửa đổi, bổ sung Điều 46)

    Quân đội nhân dân Việt Nam cách mạng được xây dựng chính quy, tinh nhuệ, từng bước hiện đại; lực lượng dự bị động viên, dân quân tự vệ được xây dựng hùng hậu, rộng khắp, cùng với Quân đội nhân dân làm nòng cốt trong thực hiện nhiệm vụ quốc phòng.

    Điều 72 (sửa đổi, bổ sung Điều 47)

    Công an nhân dân Việt Nam cách mạng được xây dựng chính quy, tinh nhuệ, từng bước hiện đại, làm nòng cốt trong sự nghiệp bảo vệ an ninh quốc gia và bảo đảm trật tự, an toàn xã hội, đấu tranh phòng, chống tội phạm.

    Vậy thì gộp chung nhiệm vụ của quân đội và công an trong điều 70 làm gì khi để 3 điều đạp chân lên nhau như vậy ???Hay để cho khi cần thì dùng quân đội làm thay nhiệm vụ của công an ?Lại một sự mù mờ …ĂN NGƯỜI nữa của những ai …soạn thảo Hiếp pháp.
    Nhiệm vụ bảo vệ đất nước thuộc quân đội. Nhiệm vụ thi hành luật pháp, giữ gìn an ninh xã hội thuộc công an. Nhiệm vụ xây dựng đất nước thuộc về thành phần còn lại của đất nước bao gồm mọi mặt như: kinh tế, tài chánh, thương mại, nông- ngư-nghiệp, giáo dục, văn hóa, nghệ thuật, khoa học, an sinh xã hội, phát triển gia cư, bảo vệ môi trường, chỉnh trang đô thị, y tế công cộng, bảo hiểm sức khỏe cho công nhân .v.v.. Ngoài các nước cộng sản, chưa thấy một quốc gia nào ghi vào Hiến pháp để giao phó nhiệm vụ xây dựng đất nước cho quân đội và công an. Làm như thế là biến đất nước thành một trại lính và một nhà tù lớn.
    Trong các nước dân chủ và tự do, quân đội và công an(cảnh sát) là hai thành phần của tòan dân, cho nên – họ cũng như người dân – có nhiệm vụ tôn trọng và bảo vệ Hiến pháp, trong đó thể chế chính trị mà họ đang sinh sống đặt trụ cột trên nền CỘNG HÒA. Cộng Hòa (Republic) là một thể chế có từ thời Cổ Hy Lạp trong đó người dân chọn lựa lãnh đạo thông qua những cuộc phổ thông đầu phiếu. Toàn dân cũng như Quốc hội có thể sửa đổi Hiến pháp nhưng không thể thay đổi nền cộng hòa. Tuy nhiên tại các quốc gia dân chủ, tự do, không có điều khỏan nào bó buộc quân nhân và nhân viên cảnh sát trung thành với bất cứ chủ nghĩa nào,đảng phái nào . Chủ nghĩa thuộc phạm trù tư tưởng cho nên có nhiều tranh cãi, người thích chủ nghĩa này, người thích chủ nghĩa khác. Chủ nghĩa – cao điểm của nó có thể là món hàng thời trang – nhưng chỉ thời sau một thời gian ngắn đã lỗi thời, cho nên không thể áp đặt một chủ nghĩa lên bất cứ ai. Áp đặt một chủ nghĩa,một đảng phái lên đầu người khác là triệt hủy quyền tự do tư tưởng của người ta. Vậy thì điều khoản buộc mọi người, buộc quân đội và công an trung thành với Đảng cộng sản ,chủ nghĩa xã hội hay bất cứ đảng,chủ nghĩa nào khác và ghi nó vào trong Hiến pháp là một tội ác, tội triệt tiêu quyền tự do tư tưởng của con người.

    Một góp ý nhỏ

    10/02/2013 at 04:16

  35. Điều 4 (sửa đổi, bổ sung Điều 4)

    1. Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, lấy chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.

    2. Đảng gắn bó mật thiết với nhân dân, phục vụ nhân dân, chịu sự giám sát của nhân dân, chịu trách nhiệm trước nhân dân về những quyết định của mình.

    3. Các tổ chức của Đảng và đảng viên hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.

    Về điều này thì nhiều người đã bàn rồi và việc cần loại bỏ nó là điều nhiều người thấy .
    Rõ ràng nó loại bỏ khả năng đa đảng ,tự do tư tưởng ,tự do lập hội ( được quy định trong điều 26),mâu thuẫn với điều 2 về quyền lực thuộc về nhân dân ,trái với điều 91 về quyền lực của Chủ tịch nước -nên chăng sửa điều 91 như thế này cho nó phù hợp với điều 4 “Dưới sự lãnh đạo trực tiếp của Đảng CSVN, chủ tịch nước là một chức vụ có tính cách nghi lễ và ngọai giao trong việc đại diện cho nước Cộng Hòa XHCNVN. Chủ tịch nước không tham dự vào việc điều hành đất nước.”
    Từ cổ chí kim tôi chưa từng thấy một ông vua, một ông tổng thống, thủ tướng, một lãnh tụ nào ngang nhiên công bố mình có quyền lãnh đạo cả xã hội như Đảng CSVN ngày nay. Xã hội là một cấu trúc sinh sống quần tụ của con người trong đó nó bao gồm cả chính quyền. Chính quyền phải nằm xong một xã hội nào đó. Đảng phái chỉ là một sinh họat của một xã hội dân chủ. Cấu trúc xã hội bao gồm chính quyền, sinh họat tôn giáo, sinh họat gia đình, hôn nhân trai gái, sinh họat hội đòan, sinh họat văn hóa, sinh họat nghệ thuật, tư tưởng, sáng tác v.v..Nó bao gồm luôn cả truyền thống, tập tục như: thờ cúng tổ tiên, kính lễ tiên hiền liệt sĩ, anh hùng dân tộc v.v.. Tất cả những sinh họat này không một chính quyền nào có quyền mó tới dù đó là ông vua ngày xưa.Khi xác định trong hiến pháp ” Đảng CSVN là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội” tức là công khai bộc lộ ý đồ áp đặt một chế độ độc tài tòan trị còn ghê gớm hơn Tần Thủy Hoàng và Hitler ngày xưa.
    Theo quan điểm của nhiều người, nếu như Điều 4 bị hủy bỏ thì sẽ tạo ra tiến trình dân chủ hóa nhịp nhàng, tức là Đảng CSVN không công khai, nhưng mặc nhiên từ bỏ độc quyền yêu nước ,từ bỏ độc quyền lãnh đạo đất nước. Và cứ theo Bản Hiến Pháp Không Điều 4 này thì các đảng phái đối lập sẽ được phép công khai sinh họat hay ít ra sẽ không còn bị đàn áp như trước nữa. Tuy nhiên câu hỏi đặt ra ở đây là dù cho Điều 4 có bị hủy bỏ, liệu tiến trình dân chủ có thể xảy ra, liệu nhân dân có thể sống yên ổn trong một chế độ mà những điều khỏan sau đây vẫn còn nằm chình ình trong bản Hiến pháp?
    _ “Dưới ánh sáng của chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, thể chế hóa Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội…”(Lời nói đầu)
    -“Mặt trận Tổ quốc Việt Nam là cơ sở chính trị của chính quyền nhân dân…”(điều 9) ,”Công đoàn Việt Nam là tổ chức chính trị – xã hội của giai cấp công nhân và của người lao động …”(điều 10) -hai tổ chức do Đảng lập ra để quản lý xã hội vẫn còn tồn tại ,không phải là các tổ chức do xã hội dân sự lập ra.
    -“Lực lượng vũ trang nhân dân phải tuyệt đối trung thành với Đảng cộng sản Việt Nam…có nhiệm vụ bảo vệ Đảng … chế độ xã hội chủ nghĩa…”(điều 70)….
    Do đó một câu hỏi nữa cần được đặt ra: Phải chăng cần phải vứt bỏ tòan bộ bản Hiến pháp này để viết lại một bản Hiến pháp mới cho dân tộc để hoa dân chủ có thể nở trên quê hương Việt Nam? Và khi một bản Hiến pháp mới ra đời như thế thì đó là một cuộc cách mạng. Nhưng làm thế nào để có một cuộc cách mạng như vậy? Đây là trách nhiệm cộng đồng Dân tộc Việt 90 triệu trong và ngoài nước ,là sự thức tỉnh của những người cộng sản đang nắm quyền lực trong tay.
    Tôi không hiểu mấy ông trong cái gọi là Ban soạn thảo nghĩ gì khi sọan thảo dưới sự chỉ đạo của Bộ Chính trị Đảng cộng sản VN Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 này? Đây là một văn kiện mù mờ, tối nghĩa, các điều khỏan trùng lập, người sọan thảo không phân biệt được đâu là những ý niệm căn bản về công lý quốc gia, họat động của quốc gia và đâu là đạo đức và sinh hoạt của cá nhân; không phân biệt đâu là những cơ chế hiến định và đâu là những tổ chức phụ thuộc của các cơ chế hiến định. Nó là một món hổ lốn không giống một bản Hiến pháp nào, nếu các chuyên gia luật pháp thế giới đọc được, họ sẽ cười thối mũi. Nhưng hiển nhiên nó là một Bản Bố Cáo, Bản Yết Thị treo giữa Chợ Đồng Xuân cho bàn dân thiên hạ biết chế độ đang áp đặt trên dân tộc Viêt Nam hiện nay là một chế độ độc tài toàn trị dưới sự thống trị của Đảng CSVN. Nếu các ông trong Bộ Chính Trị vừa ngồi xổm vừa hút thuốc lào vừa nhắm rượu, ăn thịt chó để viết bản Hiến pháp này thì tôi không trách vì họ thuộc giai cấp bần cố nông răng đen mã tấu(chính họ tự nhận và tự hào về điều này -họ chả khẳng định điều này cả trong Hiến pháp còn gì), vừa ngu dốt lại vừa tham lam, hung ác. Nhưng nếu họ được hỗ trợ bởi các luật gia ,trí thức “xã hội chủ nghĩa”(vốn được các ông lãnh đạo răng đen mã tấu này… ưu ái tặng cho mấy chữ bằng …vàng : TRÍ THỨC LÀ CỤC PHÂN )thì các vị trí thức cộng sản này kém cỏi quá. Song cũng có thể các vị trí thức dưới chế độ cộng sản rất giỏi nhưng vì phục vụ cho mưu đồ lừa bịp của một ông chủ ngu dốt và độc ác cho nên nó mới đẻ ra một quái thai như thế. Sự tồn tại của cái gọi là Dự thảo sửa đổi Hiến pháp này là một thảm họa cho dân tộc Việt và chúng ta cầu mong nó sớm chết đi. Và khi nó đã chết đi, chắc chắn chúng ta – tôi muốn nói tòan dân – cần phải viết lại một bản Hiến pháp mới cho đất nước, một bản Hiến pháp hòan hảo, không phải cho thế hệ hiện tại mà cho cả nhiều thế hệ mai sau của đất nước Việt Nam.

    Một góp ý nhỏ

    10/02/2013 at 05:33

  36. “Đừng sợ”
    Lòng Can Đảm và Những Nguyên Tắc Đạo Đức Công Dân.

    Clarence Thomas (2001)

    Thẩm phán Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ

    Lời Giới Thiệu: Bài viết sau đây được trích từ diễn văn của Clarence Thomas, Thẩm Phán Tòa Án Tối Cao, đọc ngày thứ Ba mùng 6 tháng 2 năm 2001 trong bữa dạ tiệc hàng năm tại Học viện American Enterprice, nơi ông nhận lãnh giải thưởng Francis Boyer.

    Alexander Hamilton[1] đã viết trong Luận cương Liên bang số 78 “Các quan tòa cần phải có một nghị lực phi thường để làm tròn bổn phận là người bảo hộ trung tín của Hiến Pháp hầu chống lại sự lạm quyền của cơ quan lập pháp, một sự lạm quyền dựa vào tiếng nói đa số của cộng đồng.” Điểm này hiếm khi được chú trọng. Đức tính mà Hamilton chọn ra, nghị lực, là căn bản cho triết lý sống của tôi cả trong cương vị của một quan tòa, và căn bản hơn nữa là trong cương vị một người công dân của đất nước tuyệt vời này.

    Ngày 1 tháng 7 năm 1991, khi tôi đến nhà Tổng Thống Bush ở Kennebunkport, ông mời tôi vào gặp trong phòng riêng. Trong suốt lần gặp ngắn ngủi đó, ông chỉ hỏi tôi hai điều. Thứ nhất, liệu tôi và gia đình có chịu đựng nổi [áp lực] trong quá trình xác minh lý lịch? Tôi đã trả lời: được, tuy chưa biết điều gì đang chờ đón. Câu hỏi thứ hai chỉ đơn giản rằng khi tôi trở thành một thẩm phán của toà án tối cao, không biết tôi có thể thấy sao thì nói vậy, cũng như không biết tôi có thể phán quyết theo luật pháp chứ không phải theo quan điểm cá nhân ? Về câu hỏi này, tôi cũng trả lời: được.

    Trong một thế giới hoàn hảo, câu hỏi thứ hai này sẽ là câu hỏi duy nhất mà các thành viên tòa án tối cao phải trả lời cho tổng thống hoặc cho các nhà lập pháp, là những người quyết định sự bổ nhiệm của họ. Các quan tòa, sau đó có thể tập trung năng lực vào thực chất của những quyết định của họ, đó là những điều chiếm hữu hầu hết trí tuệ hay tâm hồn của bất cứ một ai… Tôi mong rằng nó chỉ đơn giản như vậy.

    Theo thiển ý, những người đến để tham dự vào những cuộc tranh luận quan trọng và những người dám thách thức những kinh nghiệm đã được thừa nhận nên biết rằng mình sẽ bị xử tệ. Tuy nhiên, họ phải đứng vững, phải kiên cường. Đó là điều cần thiết, đó là một thái độ phải có, vì đó chính là sự dũng cảm cần thiết để bảo đảm tự do.

    Không cần được nhắc, chúng ta cũng biết phải tham gia vào quốc sự nếu thấy rằng những công việc ấy quan trọng và có ảnh hưởng đến cuộc sống của mình. Nhưng ta sẽ tham gia bằng cách nào? Ngày nay ta nghe nói nhiều đến sự ôn hòa. Điều này nhắc tôi nhớ về một đồng nghiệp cũ tại EEOC,[2] người thường nói đùa rằng anh ta là một người “ôn hòa nhưng có súng,” thật là một cách biểu thị mâu thuẫn lạ lùng. Hãy nghĩ về điều ấy xem-cứ như là liều chết vì những chuyện không đáng…

    Trên bình diện rộng, khuynh hướng này là kết quả của sự quá chú trọng về phương diện lịch sự. Không ai trong chúng ta có thể tỏ ra bất lịch sự khi tranh luận về những vấn đề quan trọng. Bất kể khó khăn đến đâu, thái độ lịch sự luôn cần thiết. Tuy nhiên, trong sự cố gắng cư xử cho lịch sự, nhiều người nghĩ rằng tốt hơn hết là làm dịu bớt những quan điểm cứng rắn của mình và tránh bị nhận xét là người hay chỉ trích. Họ kiềm chế lời nói của họ, không phải chỉ ở hình thức mà còn ở nội dung.

    Sự đòi hỏi thái độ lịch sự khi tranh luận có một tác dụng sai lầm là làm hủy hoại hết những nguyên tắc của chúng ta, những nguyên tắc căn bản của một xã hội dân sự. Điều này cho thấy tại sao lịch sự không thể là một nguyên tắc chủ đạo của tính cách công dân hay sự lãnh đạo. Như (Gertrude) Himmelfarb đã nhận định trong cuốn sách của bà, cuốn Một Quốc gia, Hai Văn hóa (One Nation, Two Culture): “So sánh tính cách công dân với ý tưởng hiện đại về lịch sự, tức là để đạt những mối giao hảo êm đẹp, là xem thường không những vai trò chính trị của công dân mà còn là coi thường những đức tính mà người công dân phải có, những đức tính công dân đã được biết đến trong thời cổ đại và trong những ý tưởng cộng hoà thuở ban đầu.”

    Đây là những đức tính mà Aristotle cho rằng cần thiết để sống như một người tự do, những đức tính mà Montesquieu đã so sánh như ” Cái lò xo thúc đẩy sự hoạt động của một chính quyền cộng hòa,” và là những điều mà tư tưởng của các vị khai sáng nước Mỹ đã tạo nên một sự kết hợp sinh động giữa niềm tin sâu xa và kỷ kuật tự giác, những điều cần thiết của một chế độ do chính mình cai trị.

    Himmelfarb nhắc đến hai loại đức tính. Loại thứ nhất là lòng nhân ái nhu thuận. Chúng gồm có sự khả kính, sự khả tín, lòng trắc ẩn, tính công bằng, sự lễ độ. Đây là những đức tính khiến đời sống hàng ngày được êm đẹp bên gia đình và bên những người quen biết. Loại thứ hai là những đức tính cương mãnh. Những đức tính cương mãnh này vượt qua khuôn khổ gia đình và cộng đồng và không chừng, khi có dịp, sẽ xâm phạm đến các tập quán của phép lịch sự. Đây là những đức tính định hình những vị lãnh đạo tài ba, tuy rằng họ không nhất thiết là những người bạn tốt: những người dũng cảm, hoài bão chí lớn và có óc sáng tạo.

    Tác giả ghi chú rằng đức tính cương mãnh đã từng bị đức tính nhu thuận kia thay thế, dẫu rằng những đức tính này không nhất thiết hoàn toàn tách biệt hoặc xung khắc với nhau. Những nhà lãnh đạo và những công dân tích cực phải được hướng dẫn hành động bởi đức tính cương mãnh hơn là bởi đức tính quan tâm. Ta không nên để cho ước muốn trở thành người tử tế và lịch thiệp áp đảo cái bản chất thực của các nguyên tắc, hoặc quyết tâm của ta nhằm bảo vệ những nguyên tắc này. Rốt cuộc, thì ta vẫn nên dùng cả hai đức tính nhu thuận và cương mãnh. Nhưng trên hết, không được để đức tính thứ nhất thống trị đức tính thứ hai.

    Thêm nữa, khi chấp nhận cái hình thức giả tạo của lịch sự, thỉnh thoảng chúng ta đã để những lời phê phán hăm dọa mình. Như tôi đã nói, những sự công kích bỉ ổi thường nhắm vào người năng động. Họ bị gán cho những phẩm chất như độc ác, phân biệt chủng tộc, kỳ thị màu da, chống đối đồng tính luyến ái, hạ phẩm giá phụ nữ, vân vân…Vì thế chúng ta thường phản ứng, nếu không là chịu thua, thì cũng là không dám liên tục chống đối, để tỏ ra mình là người vô tư. Vậy là ta đã tự kiểm duyệt chính mình. Điều này không phải là văn minh. Nó là sự hèn nhát hoặc cố ý dối lòng.

    Immanuel Kant đã cho thấy, để thoát khỏi cảm giác xấu hổ hoặc tự khinh, ta phải học cách lừa dối chính ta. Sự lừa dối này tạo thành một chướng ngại đáng sợ cho những hoạt động vì sự thật. Và một trong những thành quả tuyệt diệu nhất của con người là đập tan những điều dối trá đó. Ta đã từng biết dù cho sự thật rành rành, việc tự dối lòng vẫn dễ dàng làm sao!

    Hãy lắng nghe những sự thật đang hiện hữu trong trái tim ta và đừng sợ khi đi theo con đường mà chân lý dẫn dắt. Hai chữ nhỏ bé này có một sức mạnh biến đổi được cá nhân và làm thay đổi được thế giới. Hai chữ nhỏ bé này tạo cho ta một quyết tâm và lòng can đảm không cần phải khoa trương nhưng cần thiết để chịu đựng được những mối đe dọa trên đường tranh đấu.

    Ngày nay ta không hô hào liều mạng chống lại những bạo chúa vô nhân. Nước Mỹ không phải là một quốc gia man rợ. Nhân dân chúng ta không bị đàn áp và cuộc sống của ta không phải đối mặt với những sự đe dọa quốc tế, như đã từng có với Liên bang Xô Viết. Mặc dù cuộc chiến chúng ta đang tham dự là một cuộc chiến văn hóa, chứ không phải cuộc chiến về xã hội dân sự, cuộc chiến này cũng thử thách xem đất nước này, một đất nước được thai nghén trong tự do có thể tồn tại lâu dài hay không.

    Những lời nói của Tổng thống Lincoln vẫn còn đây: “Chính chúng ta, những người còn sống, chấp nhận hiến thân cho cái nhiệm vụ cao cả còn trước mặt; từ những cái chết vinh quang của những người đã tận tụy và hết lòng phụng sự, chúng ta sẽ tiếp tục phát triển sự tận tụy ấy; đó là nhiệm vụ mà chúng ta tại nơi đây, kiên quyết tiếp tục để cho những cái chết ấy sẽ không bị lãng phí, để cho quốc gia này, dưới sự che chở của Thiên chúa, sẽ đạt được một nền tự do mới và để cái chính phủ của dân, do dân và vì dân này sẽ không bị hủy diệt trên hoàn cầu.”

    Những vị khai sáng đã cảnh báo chúng ta rằng tự do đòi hỏi ta phải có sự cảnh giác thường xuyên và có hành động liên tục. Chuyện được kể rằng, khi được hỏi những nhà khai sáng đã thành lập nên loại chính quyền nào, Benjamin Franklin trả lời: “Các ông ấy đã cho chúng ta một nước cộng hòa với điều kiện ta có thể giữ được nó.” Ngày nay, như từng trong quá khứ, chúng ta sẽ cần một loại đức tính công dân dũng cảm, không phải là loại lịch sự nhút nhát, để giữ gìn được đất nước cộng hòa của chúng ta. Vậy buổi chiều hôm nay tôi xin trao lại các bạn một câu khích lệ đơn giản: Đừng sợ hãi!

    Xin Chúa phù hộ các bạn.

    [1] Alexander Hamilton là một trong 3 tác giả Tuyển tập Luận Cương Liên Bang, gồm 85 bài tham luận nhằm vận động quần chúng phê chuản Bản Hiến Pháp của Mỹ được soạn thảo năm 1787. Hai tác giả khác là James Madison, sau này là tổng thống đời thứ tư của Hoa Kỳ. Luận cương Liên bang được xem là tác phẩm quan trọng về lý thuyết chính trị của chế độ cộng hòa, nói chung và thể chế liên bang, nói riêng.

    [2] EEOC, viết tắt của Equal Employment Opportunity Commission (Ủy ban Bảo vệ Quyền Bình đẳng Cơ hội về Việc làm) là một cơ quan liên bang của Hoa Kỳ. Ủy ban này được thành lập năm 1964 để giám sát việc thi hành Đạo luật về Dân quyền.

    Nguồn:

    Bản gốc:

    Clarence Thomas. (2001), “Be not afraid: Justice Thomas on courage and civic principles”, http://www.newtotalitarians.com/ThomasSpeech.html

    Bản dịch: © Học Viện Công Dân 2010, http://icevn.org/vi/node/1358

    Xivibach

    15/02/2013 at 14:52

  37. Thật cảm ơn bạn Xivibach đã gửi cho ở đây bản “‘Đừng sợ’ – Lòng Can Đảm và Những Nguyên Tắc Đạo Đức Công Dân.”.

    Cái này, là “culte, và culture”, là “văn, và hóa”, là “văn hóa”.

    Lý tưởng của một con người, rồi của một cộng đồng, cùng cái chí thực hiện bằng được nó, là cái lớn lao nhất.

    Lý tưởng mà lung tung, tốt nhất là cái lý tưởng đó không bị thực hiện.

    Cái chí mà lung tung, mọi lý tưởng chả để làm gì.

    Bây giờ lý tưởng hay, lại gặp cái chí bền, cho một người đã khó, cho cả một cộng đồng, thì khó đến làm sao.

    Bữa nọ ở ven hồ, thày Thichhoctoan đã có nhã ý hỏi chuyện này… Cụ Hinh bất giác nở nụ cười, làm nàng Mona Lisa từ dưới hồ bỗng hiện lên, ghen lên ghen xuống.

    hmhoang

    15/02/2013 at 15:43

  38. hmhoang

    15/02/2013 at 16:25

  39. ;-(

    hmhoang

    15/02/2013 at 16:26

  40. Ấy ấy,
    Xin cụ đừng cười như thế, đừng nhìn như thế.
    Gì mà khiến Mona Lisa phải bật dậy ghen với cả nhà sư thế kia?
    Ghen gì, ghen thế, kẻo Hòa Thượng lại chạy về cài chặt then cửa Chùa. :)

    Xivibach

    15/02/2013 at 18:47

  41. Họ tên: Trần Nhật Quang. Sinh năm 1957. Nơi ở: Hà Nội. ĐT: 0902289044. Email: trannhatquang0309@yahoo.com.vn
    HƯỞNG ỨNG ĐÓNG GÓP XÂY DỰNG ĐIỀU 4 HIẾN PHÁP 1992 SỬA ĐỔI CHO TRANG MẠNG “CÙNG NHAU VIẾT HIẾN PHÁP”
    Phần I-Phản biện
    XÓA BỎ ĐIỀU 4 HIẾN PHÁP ?
    BẢN CHẤT CỦA ĐA ĐẢNG VÀ ĐỘC ĐẢNG

    Trong phong trào đóng góp ý kiến sửa đổi Hiến pháp 1992, tại điều 4 về vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam , các ý kiến thực chất là xoay quanh vấn đề đa đảng hay độc đảng. Để phản đối hay ủng hộ dự thảo điều 4, bài viết dưới đây nhằm mục đích phản biện các ý kiến phản đối điều 4 Hiến pháp với vai trò độc tôn của độc đảng.

    Kể từ khi thực dân Pháp đô hộ nước ta, chính quyền Phong kiến trở thành bù nhìn, trải qua hai cuộc kháng chiến lớn chống xâm lược, đến tận hôm nay, thì đã vài thế kỷ người dân Việt Nam chưa bao giờ thực sự sống trong xã hội đa đảng với bản chất cạnh tranh đối lập thật sự. Vì vậy một bộ phận lớn dân chúng, đặc biệt giới trí thức, xuất hiện tâm lý tò mò đến khát khao được sống thử trong một xã hội đa đảng. Người Việt Nam chỉ hiểu đa đảng gián tiếp qua báo chí với suy diễn và tưởng tượng, nên không nhận thức được đầy đủ các mặt phải, trái, lợi, hại của chế độ đa đảng.
    Suy diễn ngay tức khắc cho lợi ích của đa đảng là:
    1. Đa đảng mới là dân chủ.
    2. Cạnh tranh dẫn đến chọn lọc.
    3. Đối lập ngăn chặn sai trái của đương quyền.
    4. Đa đảng thì mới phát triển kinh tế (giàu có thịnh vượng) như các nước phương Tây.
    5. Phải đa đảng mới đúng quy luật “Mâu thuẫn và thống nhất”, “Đấu tranh giữa các mặt đối lập”.
    Sự say sưa và khao khát làm tư duy chỉ dừng lại ở đây. Những người khát khao đa đảng không thể vượt qua giới hạn này, để suy diễn rộng hơn, xa hơn mặt trái của vấn đề. Vậy hãy thử vượt xa hơn giới hạn này.
    1. Không phải nhiều đảng thì nhiều dân chủ, ít đảng thì ít dân chủ, một đảng thì không có dân chủ. Bằng chứng là đa đảng chỉ bắt đầu xuất hiện trong cách mạng Tư sản lật đổ chế độ Phong kiến. Trải qua lịch sử hàng ngàn năm Phong kiến, với những vị Vua anh minh trị vì, thì đất nước vẫn hưng thịnh, xã hội thái bình. Vua ăn chơi hưởng lạc thì gian hùng, giặc dã nổi loạn, ngoại bang nhòm ngó và xâm lăng. Dưới chế độ độc tài của Sa-đam Hut-sê-in, dân tộc Kurk, các giáo phái trong đạo Hồi ở I-rắc chung sống hòa bình, đất nước I-rắc thịnh vượng. Lật đổ Sa-đam Hut-sê-in, nước I-rắc đa đảng, lập tức xung đột sắc tộc, giáo phái, nổ bom khủng bố đến tận hôm nay…
    2. Dân chủ là người dân được hưởng mọi quyền lợi hợp pháp, trong đó đại đa số người dân cần tự do cư trú, đi lại, làm ăn sinh sống, lập nghiệp, học tập, nghỉ ngơi, vui chơi giải trí…Một bộ phận nhỏ người dân có nhu cầu tự do chính kiến, tự do ngôn luận, lập hội…(nhưng phải trong khuôn khổ Hiến pháp và Pháp luật). Tuy nhiên, cần phải nhận thức rõ rằng, khí quyền của đại đa số nhân dân được đáp ứng (theo trình độ phát triển của đất nước), thì quyền tự do báo chí, chính kiến, ngôn luận…chỉ đáp ứng nhu cầu của một bộ phận thiểu số, mà trong đó đại đa số của thiểu số này không phải là nhân dân, mà là giới hoạt đầu chính trị.
    3. Theo định nghĩa dân chủ cho đại đa số nhân dân, thì đa đảng có phải là “dân chủ” ? Lịch sử nước Mỹ là một chuỗi nghịch lý: Hôm qua nhân dân tung hô đảng Cộng hòa, gạt bỏ đảng Dân chủ, hôm nay lại gạt bỏ đảng Cộng hòa, tung hô đảng Dân chủ. Ngày mai tung hô cái mà hôm qua đã gạt bỏ, gạt bỏ cái mà hôm qua tung hô. Đa số các Tổng thống Mỹ chỉ sau 2 năm cầm quyền thì uy tín đã trượt dốc. Tuy nhiên, nhân dân vẫn cảm hứng trong năm vận động tranh cử, tự hào là người làm chủ vì được quyền lựa chọn, mà không ai chỉ ra rằng, lá phiếu cử tri thực sự là luật chơi tranh quyền của các đảng phái, là con xúc xắc của trò chơi cá ngựa chính trị. Từ sâu thắm trong lòng, các chính trị gia đều hiểu nền dân chủ đa đảng thực chất là “Chúng tôi chủ”, “Các ngài chủ” hay “Các ngài kia chủ” chứ “Dân chủ” cái “hưởng sái” gì. Mặt khác, các đảng phải đều tự nhận “vì dân” cả, vậy hãy hỏi: Nếu toàn là “Vì dân” cả, thì theo lẽ tự nhiên “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã” hoặc “Những tư tưởng lớn gặp nhau”, tại sao các ngài không nhập tất cả các đảng “Vì dân” của các ngài lại làm một để đoàn kết, chúng tay, chọn lọc nhân tài…để tăng sức mạnh vì dân ? Câu trả lời của các ngài là “Không !”. Vậy thì các ngài “Vì chúng tôi” chứ “Vì dân” cái nỗi gì (?) !
    4. Trong chính trường đa đảng, các đảng đối lập luôn “soi” làm đảng cầm quyền không thể làm sai. Điều đó hoàn toàn đúng. Thế còn xa hơn nữa thì sao ? Sẽ là công nghệ “soi” để kìm hãm, phá hoại những đường lối, quyết sách có lợi cho dân của đảng cầm quyền ! Trong 4 năm cầm quyền, Tổng thống Mỹ Ba-rắc Ô-ba-ma đưa ra đường lối y tế toàn dân. Không thể để đường lối này nâng uy tín của Tổng thống và đảng Dân chủ với nhân dân, Đảng Cộng hòa đưa ra mọi lập luận để phủ quyết. Cũng tương tự khi Quốc hội Mỹ giằng co đến giờ chót, cương quyết cắt giảm tài khóa, không để chính phủ cầm quyền có đủ ngân sách điều hành khắc phục và phát triển kinh tế, nâng uy tín cho đảng cầm quyền trước nhân dân…Tại các nước đa đảng khác, các đảng đối lập còn tìm mọi cách kích động, lôi kéo một bộ phận nhân dân đình công, biểu tình, phản biểu tình khiến xã hội chia rẽ, xung khắc.
    5. Trong xã hội đa đảng, nhân tài của đất nước phân tán theo các đảng phái. Theo luật tranh quyền, loại bỏ một đảng cầm quyền thì loại cả gói. Vì vậy, đất nước không được hưởng tài đức tối ưu trong từng lĩnh vực. Những nhân tài xuất săc nhất trong lĩnh vực nào đó cũng bị loại bỏ theo đảng của họ. Những đường lối, kinh nghiệm tiên tiến cũng không được kế thừa, vì không bao giờ được đảng thất cử chuyển giao công nghệ, tư vấn, tài liệu. Hãy xem cả châu Âu nín thở sợ Ô-ba-ma thất cử, Mít Rum-ni đắc cử, thì các đường lối xây dựng với chính phủ Ô-ba-ma phải đấu tranh, xây dựng lại từ đầu.
    6. Phải đa đảng thì đất nước mới giàu lên được, vì các nước giàu đều đa đảng. Sự thật có đúng vậy không ? Hãy thử nhẩm tính trên thế giới có bao nhiêu nước giàu, bao nhiêu nước nghèo và nước không giàu ? Các nước nghèo cũng đông đảo, và đều đa đảng cả ! Trung Quốc độc đảng mà vẫn giàu thứ hai thế giới, vượt cả Nhật bản đó thôi ? Vậy rõ ràng, giàu hay nghèo không hề liên quan gì tới độc, hay đa đảng. Bằng chứng là, các nước giàu đều xuất phát từ những nguyên nhân sau đây:
    • Có hàng trăm năm bóc lột, vơ vét các thuộc địa, tích trữ làm nền tảng phát triển.
    • Có nền khoa học-kỹ thuật phát triển rất sớm.
    • Nhờ công lao của các nhà khoa học, kỹ sư phát minh-sáng chế và bỏ vốn của các nhà đầu tư (chứ các chính trị gia, nghị sĩ đa đảng…có làm ra được con ốc vít nào không ?)
    • Không bị chiến tranh tàn phá hoặc có thời gian hòa bình lâu dài..
    7. Phải đa đảng mới đúng quy luật biện chứng “Mâu thuẫn và thống nhất”, “Đấu tranh giữa các mặt đối lập” ?
    Hoàn toàn không cần thiết như vậy. Trong bản thân mỗi con người đã sắn có những mâu thuẫn như: Mâu thuẫn giữa thích và không thích, giữa lười nhác và cố gắng, giữa trung thực và giả dối, giữa dũng cảm và hèn nhát, v.v…Trong một đảng, một Nhà nước cũng luôn có những mẫu thuẫn phải đấu tranh như: Mâu thuẫn giữa các cách nghĩ, cách làm khác nhau, giữa lợi ích trước mắt và lợi ích lâu dài, lợi ích địa phương với lợi ích toàn quốc, lơi ích mỗi ngành với lợi ích toàn nền kinh tế v.v…Trong một con người, một gia đình hay một đảng, một quốc gia đã luôn luôn chứa đựng những mâu thuẫn đối kháng phải đấu tranh, tại sao còn phải bày vẽ mâu thuẫn đảng phái ?
    Phần II-Kết luận: Vì vậy, đa đảng là hậu quả của cuộc tranh – quyền sau cách mạng Tư sản, nó không liên quan gì tới sự thịnh vượng của một đất nước, hay sự làm chủ thật sự của nhân dân. Mặt lợi của đa đảng thì ít, mà mặt hại thì lớn hơn nhiều, nhưng bị che khuất bởi sự giàu có bắt nguồn từ những nguyên nhân Không – liên – quan – gì – tới – đa – đảng.
    Với những phản biện trên đây, cho thấy chỉ nên có một đảng lãnh đạo, làm ngọn cờ đoàn kết cả nước, đoàn kết các săc tộc, tôn giáo, tầng lớp, vùng miền, tạo sức mạnh đoàn kết đưa đất nước ngày càng phát triển hơn, uy tín, vị thế đất nước ngày càng cao hơn trên chính trường quốc tế, mà vẫn không trái quy luật “Đấu tranh giữa các mặt đối lập”, “Mâu thuẫn và thống nhất”. Tất cả những ai có đức, tài, có tâm với đất nước, với nhân dân đều có quyền gia nhập đội tiên phong của nhân dân, của đất nước. Đó mới là quy luật tự nhiên khách quan, còn đa đảng chỉ là một hậu quả xấu xa, dại dột của loài người !

    Trần Nhật Quang

    20/02/2013 at 19:54

    • Anh Trần có thể chia sẻ một chút về kinh nghiệm hoặc hiểu biết về 900 dư luận viên không ạ?

      Gienny

      20/02/2013 at 21:50

    • Con giai duy nhất của bác Quang ở nhà nếu nó có hư đốn, chửi cả bác, dọa giết bác Quang mà bác Quang vẫn phải nhận nó là con, vẫn phải phụng sự nó. Ôi người cha yêu dấu.

      Hy vọng

      21/02/2013 at 06:24

  42. Thưa Quý vị, tôi có một thắc mắc, nghi ngờ mà xưa nay không biết hỏi ai. Chế độ Quân chủ = Một Vua cai trị + Truyền quyền cai trị cho con. Chế độ Cộng hoà = Một tổ hợp (Lập pháp+Hành pháp+Tư pháp) cai tri + Bầu bán (thay cho truyền ngôi). Cộng hoà = Republic, vậy phải chăng Bầu bán = Democracy ? Phải chăng từ sách báo, tài liệu Pháp ngữ, người Việt Nam đầu tiên nào đó đã dịch Democracy = Dân chủ theo cách diễn đạt của cá nhân ông ta là Dân chủ đối lập với Vua chủ ? Tôi tra từ điển các ngôn ngữ châu Âu, không hề thấy Democracy có gốc ghép gì với nghĩa “Dân” + “Làm chủ” gì cả. Vậy khi sử dụng âm thanh Demcracy, thì người Anh, Pháp…có hiểu theo nghĩa là “Dân làm Chủ” như người Việt chúng ta hiểu không ? Trong tư duy và ngôn ngữ của một dân tộc có thể không hề có một khái niệm cộng âm thanh cho khái niệm đó như dân tộc khác. Ví dụ người Việt có khái niệm “Quyết tâm”, “Tiết kiệm”, nhưng một số dân tộc khác không hề có khái niệm này cũng như âm thanh tương ứng. Vậy biết đâu chúng ta hiểu nền Cộng hoà với cơ chế Dân chủ, còn người châu Âu lại hiểu nền chính trị “Số đông” (Republic) với cơ chế “Bầu cử” (Democracy=Bầu cử hay = Dân chủ ?). Nếu Democracy không phải là Dân làm Chủ, thì thật là tai hại vì người Việt Nam tranh cãi chửi nhau chỉ vì cái khái niệm mỵ dân này. Trình độ có hạn, nên xin Quý vị nào giải đáp, tôi xin chân thành cảm ơn !

    Trần Nhật Quang

    20/02/2013 at 21:11

    • Cách chiết tự, luận chữ của anh Trần quả là độc đáo, ngoài Lăng Tần Hữu Phước ra chắc không ai sánh bằng. Đúng là ” Bắc hữu Trần Tiên Sinh. Nam hữu Lăng Tần Hoàng”. Nước Việt ta hưng rồi!
      Đọc lại những bức thư tình Mác gửi cho cụ, Gienny tiếc là đến Mác khi xưa cũng không chiết tự thiên tài như vậy.

      “…Các yêu dấu ! Hoá ra Các đã đi khá sâu vào chính trị? Nhưng trong cái lĩnh vực này có gì đáng cho người ta phải gãy cổ đâu? “

      Gienny

      20/02/2013 at 22:12

    • Tiện thể bác nào có khả năng về ngôn ngữ học giải thích thì cho tui ăn ké với, tui thấy có nước Mông cổ mà không hiểu gì hết, có phải là mông + cổ không? Thủ đô nó là U lan ba to có phải là u lan có 3 cái to không, hehe. Cám ơn nhiều nhiều.

      uyen

      23/02/2013 at 12:24

      • Câu này chắc phải hỏi Lăng Tần Hoàng Hữu Phước.
        Vệ có Lăng Tần hay Trần Quang khác gì có Ngọa Long hay Phượng Sồ,1 trong 2 người tất thì có thể định được thiên hạ. Vệ ta lại hưng rồi!

        Gienny

        25/02/2013 at 11:21

      • Đơn giản, đã có người dich Newzealand là: New là mới, zea là di chuyển, land là đất – Đất mới chuyển đến ! ? hi hi . .
        Còn Trần Nhật Quang thì: Trần là cởi trần; Nhật là ban ngày, Quang là sáng sủa – Ban ngày sáng sủa cởi trần chơi ! ? hu hu . . .
        . . .

        Mt

        26/02/2013 at 01:18

      • Thôi, mọi người đừng giễu bác Trần Nhật Quang nữa. Đây, wikipedia trả lời thắc mắc của bác nhé:

        The term originates from the Greek δημοκρατία (dēmokratía) “rule of the people”,[1] which was coined from δῆμος (dêmos) “people” and κράτος (kratos) “power” in the 5th century BCE to denote the political systems then existing in Greek city-states, notably Athens; the term is an antonym to ἀριστοκρατία “rule of an elite.”

        Democracy = Dân chủ

        thichhoctoan

        26/02/2013 at 01:23

    • Hoà Thượng có ý kiến thì trò khoanh tay ngồi nghe ạ.
      Cả lớp trật tự nào!

      Gienny

      26/02/2013 at 01:35

    • Dân chủ là một hình thức tổ chức thiết chế chính trị của xã hội, trong đó thừa nhận nhân dân là nguồn gốc của quyền lực, thông qua một hệ thống bầu cử tự do . Thuật ngữ này xuất hiện đầu tiên tại Hy Lạp với cụm từ δημοκρατία ([dimokratia] ), “quyền lực của nhân dân” được ghép từ chữ δήμος (dēmos), “nhân dân” và κράτος (kratos), “quyền lực” vào khoảng giữa thế kỷ thứ 5 đến thứ 4 trước Công nguyên để chỉ hệ thống chính trị tồn tại ở một số thành bang Hy Lạp, nổi bật nhất là Anthena sau cuộc nổi dậy của dân chúng vào năm 508 TCN.

      Trong học thuyết chính trị, dân chủ dùng để mô tả cho một số ít hình thức nhà nước và cũng là một loại triết học chính trị. Mặc dù chưa có một định nghĩa thống nhất về ‘dân chủ’, có hai nguyên tắc mà bất kỳ một định nghĩa dân chủ nào cũng đưa vào. Nguyên tắc thứ nhất là tất cả mọi thành viên của xã hội (công dân) đều có quyền tiếp cận đến quyền lực một cách bình đẳng và thứ hai, tất cả mọi thành viên (công dân) đều được hưởng các quyền tự do được công nhận rộng rãi.

      Chủ quyền nhân dân là một triết lý phổ biến nhưng không phải lúc nào cũng là động lực để hình thành một nền dân chủ. Tại một số quốc gia, dân chủ dựa trên nguyên tắc triết học về quyền bình đẳng. Nhiều người sử dụng thuật ngữ “dân chủ” như một cách nói tắt của dân chủ tự do, còn bao gồm thêm một số yếu tố như đa nguyên chính trị, sự bình đẳng trước pháp luật, quyền kiến nghị các viên chức được bầu nếu cảm thấy bất bình, thủ tục tố tụng, quyền tự do công dân, quyền con người, và những yếu tố của xã hội dân sự độc lập với nhà nước. Tại Hoa Kỳ, tam quyền phân lập thường được xem là đặc tính hỗ trợ cho dân chủ, nhưng ở các quốc gia khác, như Vương quốc Anh, triết lý chi phối lại là chủ quyền tối cao của nghị viện (mặc dù trên thực tế vẫn duy trì sự độc lập tòa án). Trong các trường hợp, “dân chủ” được dùng với nghĩa dân chủ trực tiếp.
      Theo định nghĩa ngày nay, “dân chủ” thường được hiểu là “dân chủ tự do”. Trong khi dân chủ chỉ có nghĩa là một hệ thống chính phủ được thành lập và chính thống hoá bằng bầu cử, những nền dân chủ hiện đại còn được đặc trưng bởi những định chế sau đây:

      *Một hiến pháp để giới hạn các quyền và kiểm soát hoạt động của chính phủ, có thể là hiến pháp thành văn, bất thành văn hoặc hỗn hợp cả hai loại.
      *Bầu các ứng cử viên một cách tự do và công bằng.
      *Quyền bầu cử và ứng cử của người dân.
      *Quyền tự do ngôn luận, tự do lập hội, v.v…
      *Quyền tự do báo chí và quyền truy cập thông tin từ nhiều nguồn.
      *Quyền tự do giao thiệp.
      *Quyền công bằng trước pháp luật và xét xử tuân theo quy tắc của pháp luật.
      *Người dân được thông tin về quyền lợi và trách nhiệm dân sự.
      Nghĩa của từ “dân chủ” đã thay đổi nhiều lần từ thời Hy Lạp cổ đến nay. Trong cách sử dụng ngày nay, từ “dân chủ” chỉ đến một chính phủ được dân chọn, không cần biết bằng cách trực tiếp hay gián tiếp.

      Chữ “dân chủ” còn có một định nghĩa khác, trong lý thuyết hiến pháp và trong thảo luận hồi xưa, đặc biệt là khi nghiên cứu về công việc của những “Khai quốc công thần Hoa Kỳ”. Trong cách dùng này, thì chữ “dân chủ” để riêng chỉ đến “dân chủ trực tiếp”, trong khi “dân chủ đại biểu” trong đó dân chúng bầu người thay mặt cai trị theo một hiến pháp thì lại dùng chữ “cộng hòa” (republic)
      Tại các quốc gia không có truyền thống vững chắc của nền dân chủ đa số, chỉ riêng tự do bầu cử thì hiếm khi chuyển đổi được chế độ độc tài thành dân chủ, mà còn cần phải có sự thay đổi lớn trong nền nếp sinh hoạt chính trị và có tạo dựng được những định chế của một chính phủ dân chủ. Ta thấy như trong trường hợp Cách mạng Pháp hay Uganda hay Iran ngày nay, đều là chỉ đạt được dân chủ giới hạn một thời gian, cho đến khi xuất hiện những thay đổi lớn thì mới có được thực trạng đa số dân quyền.
      Trong lý thuyết chính trị và khoa học chính trị, từ “cộng hòa” nhìn chung được áp dụng cho một nước nơi mà sức mạnh chính trị của nhà nước chỉ phụ thuộc vào sự đồng ý, bất kì trên danh nghĩa nào, của người dân .Khái niệm cổ xưa của res publica, khi áp dụng vào chính trị, luôn luôn suy diễn rằng công dân trên một mức độ nào đó “tham gia” vào việc điều hành đất nước: ít nhất là công dân không thờ ơ với những quyết định được quyết bởi những người điều hành đất nước, và có thể tham gia vào các tranh luận chính trị.Thuật ngữ cộng hòa có nguồn gốc từ những tác giả của thời Phục hưng như một thuật ngữ mô tả về về một quốc gia không có chế độ quân chủ.Trong đầu thế kỉ 21, hầu hết các nước không quân chủ đều tự gọi là cộng hòa hoặc là trong tên chính thức hoặc là trong hiến pháp.(Theo wikipedia)
      Như vậy có thể cho rằng ,thể chế CỘNG HÒA là một thể chế mà chính phủ thành lập dựa trên một cuộc bầu cử tự do của người dân theo một cách thức nào đó tùy từng nước quy định khác nhau.Trong khi đó DÂN CHỦ có một nội hàm rộng hơn nhiều và thể chế cộng hòa chỉ là một trong các đặc trưng cơ bản nhất của nó và rõ ràng khái niệm cộng hòa là điều dễ thấy và nó được dùng để phân biệt với khái niệm quân chủ ( chứ lại không phải chữ dân chủ )(tuy nhiên vẫn có ngoại lệ nhỏ ở những nước vẫn tồn tại một quân chủ hình thức -vẫn giữ lại vương triều tồn tại song song với một Chính phủ do dân bầu ra như những nước cộng hòa khác nhưng họ vẫn không dùng chữ cộng hòa như một cách tôn trọng truyền thống-ví dụ như ở Anh,Thái Lan…-nhưng không có nghĩa đó là một Nhà nước không có dân chủ )
      Chính vì lẽ đó,phần lớn các nước họ chỉ đặt tên nước là CỘNG HÒA chứ chỉ có một số ít nước -thường là mấy nước thuộc phe cộng sản -mới dùng từ DÂN CHỦ ( một khái niệm rất rộng,khó định lượng) trong tên nước của mình và nhằm MỤC ĐÍCH gì thì hơi khó hiểu vì nó không có nghĩa là sự đối lập với khái niệm quân chủ (là chữ cộng hòa)- hay là họ muốn nhấn mạnh mình “dân chủ gấp vạn lần tư bản ” chăng và chỉ họ mới có thứ dân chủ thật,còn dân chủ của các nước khác là đồ ba xạo như họ hay rao giảng ? Như vậy nếu nước Việt nam muốn chọn tên nước một cách minh định ,rõ ràng theo thông lệ quốc tế thì chỉ nên có chữ CỘNG HÒA chứ chẳng thêm cái chữ DÂN CHỦ chả nói lên điều gì trong đó (cái thứ mà dân ta đang đòi và nếu có đạt được những thành tựu bước đầu thì cũng chỉ là anh sinh sau đẻ muộn,còn phải chăm sóc nhiều cho nó phát triển ,trong khi bao nhiêu nước có nền dân chủ phát triển rực rỡ thì lại chẳng xài chữ này ), chỉ như một anh NHÀ NGHÈO nhưng lại KHOE CỦA một cách lố lăng mà thôi.Tôi chọn chữ CỘNG HÒA VIỆT NAM cho một nước Việt tương lai.

      Một góp ý nhỏ

      26/02/2013 at 14:09

      • Vote cái tên Cộng hòa Việt nam.

        uyen

        03/03/2013 at 05:22

  43. Bởi vì một khi Điều 2 Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 đã khẳng định “Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa” và toàn bộ mô hình tổ chức, hoạt động của bộ máy Nhà nước đã thể hiện tính chất xã hội chủ nghĩa trong một bản hiến pháp được toàn dân đồng tình qua trưng cầu ý dân rồi thì dù không có Điều 4 cũng không ai xóa bỏ được chế độ xã hội chủ nghĩa, xóa bỏ được vai trò lãnh đạo của Đảng ở nước ta”, GS Thuyết lý giải.(Trích bài góp ý của ông giáo sư Đảng viên ,cựu đại biểu của cái gọi là Quốc hội Nguyễn Minh Thuyết -một người mà có nhiều người tung hô là tiến bộ nhất -kiểu ông cũng giáo sư tên Nguyễn Lân Dũng-trong cái …hội này).Có thể hiểu ý của ông này na ná như tôi đã trình bày về việc nhiều người cứ ngỡ xóa điều 4 là mọi việc xong cả : Các đồng chí Đảng yên tâm ,bỏ điều 4 cũng chỉ là hình thức thôi chứ chúng ta -các Đảng viên vẫn là Đảng …chủ ,vẫn làm chủ nhân dân mà vì chúng ta đã khôn khéo cài cắm mọi thứ trong cái gọi là Hiến pháp này rồi .Dân trí …thức này ngu lắm,được cho cái kẹo là sướng âm ỉ cả hàng chục năm ấy mà ( vậy mới xứng danh TRÍ THỨC LÀ ….chứ),đủ cho chúng ta hạ cánh an toàn trong vai ông …chủ .Cứ nhìn qua các đồng chí Tung Của xem : Có xài cái thứ là điều 4 đâu và thậm chí các đồng chí đó còn cho năm bảy cái đảng khác ngồi ké mâm trên hưởng vài cục xương để cho dân khỏi phải thắc mắc là …độc đảng .Các đồng chí cần phải qua học các đồng chí Tung Của nhé .
    Đúng là giọng lưỡi của kẻ coi dân như những thằng ngu ( mà có lẽ cũng hơi ngu thật!).

    Một góp ý nhỏ

    23/02/2013 at 01:53

    • vote “Đúng là giọng lưỡi của kẻ coi dân như những thằng ngu ( mà có lẽ cũng hơi ngu thật!).”

      vd

      17/03/2013 at 22:36

  44. Bạn viết rất hay, tôi nghĩ rằng các giáo sư thừa hiểu điều nay rồi, vì các giaosuw đều đã sống và là việc ở các nước dân chủ thực sự đã lâu. Tôi mong rằng bằng uy tín của mình, với sự tôn kính của mọi người dân Việt GS Ngô Bảo Châu, Đàm Thanh Sơn, Nguyễn anh Tuấn, hãy đóng góp cho điều 4 HP sưa đổi ít nhất phải có 3 đảng cạnh tranh lành mạnh, còn nếu HP chi có độc Đảng CSVN lành đạo, thì HP sưa đổi không có gì mới cả. Vì sự độc Đảng tất yếu sẽ dẫn đến độc tài, tha hóa, tham nhũng, sự ngheo hèn và dốt nát, Sự độc Đảng không bao giờ chọn được nhân tài cho DTVN ở mọi ngành, mọi lĩnh vực đời sống XH.

    Chung

    10/03/2013 at 12:05

  45. Chúng ta nên xét đến 4 vấn đề sau ,trước khi bàn đến việc góp ý sửa đổi điều 4 của Hiến pháp VN :

    1/ Điều 4 và Tư duy của Đảng ??? : Đảng ta là đảng cầm quyền , “Đảng là những người nắm quyền điều hành “: Điều này ,dẫn đến hiện tượng độc quyền – độc đoán về chính trị của Đảng ,dễ dẫn đến sai lầm về vận hành ,về đường lối phát triển đất nước ,mặt khác Đảng đã ngang nhiên loại trừ một số lớn những người có phẩm chất tốt ,năng lực tốt ( Người có tài ,có đức ,cơ quan nào cũng có )nhưng không muốn vào Đảng ,ra khỏi cuộc chơi,Họ không được trọng dụng( không được giữ cương vị lãnh đạo ,chủ chốt các cơ sở ), làm thất thoát nhiều nhân tài của đất nước ( Lãng phí nguồn tài lực ,nguyên khí quốc gia ),điều này – dẫn đến mâu thuẫn ,bất hợp tác giữa Đảng và những nhân tài không phải là đảng viên ,mất đoàn kết làm mất đi sức mạnh lớn của toàn dân tộc
    2/ Vào Đảng để làm gì ??? : Thử xét xem những người là đảng viên họ vào Đảng nhằm mục đích gì ,phải chăng vì :
    – Vào Đảng nhằm nhè vào các mục đích thăng tiến ,lãnh đạo .
    ( Bởi vì hiện nay hầu như chỉ có đảng viên là được làm lãnh đạo ??),vô tình Đảng đã tập hợp được một đội ngũ những kẻ tư lợi ,vụ lợi ,tư hữu … là cơ sở tiềm ẩn của sự tham nhũng , trở thành quan tham ,phá cách về sau ,khi đã được nắm quyền điều hành … Họ vào đảng với động cơ và mục đích không trong sáng ,không phải để cống hiến ,để hy sinh bản thân mình cho quyền lợi dân tộc ,cho sự tồn tại và phát triển của Việt nam
    – Một số khác có thói quen a dua,sĩ diện …người ta vào đảng mình cũng vào đảng mặc dù chẳng biết vào đảng để làm gì ?
    – Một số khác Âm thầm lặng lẽ ,vào đảng để ẩn náu ,trốn tránh điều gì đó,làm trong sạch lý lịch của mình … ( VD. Người Hoa cũ ,con cháu địa chủ cũ …. ,tội phạm … )
    – Một số khác vào cho vui ….?sẵn sàng khoe huy hiệu 40 năm tuổi đảng với mọi người ,trong khi con thì đói vợ thì rách ….
    3/ Tính đến năm 2011, Việt Nam có khoảng 3,6 triệu Đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam/ theo Tổng cục trưởng Tổng cục DS-KHHGĐ cho biết đến thời điểm này dân số VN đạt 88,78 triệu người.
    Tỷ lệ đảng viên /tổng dân số VN là khoảng 4%,nghĩa là cứ 100 người có 4 người là đảng viên ,Vầy nếu lựa chọn nhóm người lãnh đạo có năng lực – có Tài có Đức thì chọn trong 4 người đảng viên tốt hơn hay chọn trong 100 người là tốt hơn ,chính xác hơn ???
    4/ Lịch sử của dân tộc ta là lịch sử của 4000 năm lịch sử ,đảng CSVN mới có từ 1930 ( tức là được 83 năm ) ,Từ trước ,cúng ta không có Đảng dân tộc ta vẫn tồn tại ,vẫn làm nên lịch sử ,không có Đảng chúng ta vẫn có chiến thắng quân Nguyên ,bờ cõi đất Việt vẫn được giữ nguyên vẹn của người việt ,không có Đảng dân ta đâu có chết ??? Cũng như các triều đại phong kiến không có Vua Trần ,sẽ có vua Lê,vua Nguyễn …Mất vua này có vua khác lên thay ,lại hay hơn ,tốt hơn …nhưng đặc điểm chung là triều đại nào cũng muốn giữ ngai vàng của mình ,Đảng cũng vậy thôi ,tư duy phong kiến mà …

    Từ những suy lý trên ,tôi thấy muốn Việt nam ngày càng phát triển ,phồn vinh ,thịnh vượng thì chúng ta phải có chính đảng lãnh đạo có tài cao ,đức trọng ,có đức hy sinh vì dân tộc Việt ,biết đặt quyền lợi dân tộc lên trên hết …Dù người đó là ai : đảng gì cũng được ( Tôi tạm đặt tên là đảng SJC ! )chứ không duy ý trí và cứ nhất thiết phải là ĐCSVN ,Đảng này ngày xưa thì tốt bây giờ khác không nhận ra rồi ,Thay đi và Hãy xóa bỏ điều 4 là duy nhất đúng đúng,làm được đất nước ta sẽ phát triển phồn thịnh .

    Lê Đức Anh

    11/03/2013 at 11:36

  46. Reblogged this on now and then.

    heya! i am sam

    15/03/2013 at 15:27

  47. Hay bo dieu 4 , nhung khg yeu cau da dang boi vi no luon dau tranh de gianh an . ma yeu cau MOT DANG co nhung cuong linh ro rang nhu cua singapor va nguoi dan duoc di bau nhung lanh dao tot ,tu Trung uong den dia phuong

    Silivester

    06/04/2013 at 09:17

  48. MY PEOPLE WILL GROW UP
    my people is praying out
    my people is crying out
    for their foolishness
    for their mistakes
    in the past.
    when they didn’t know
    how is the independence
    how is the freedom
    how is the happiness
    how is the democracy
    how are the human rights.
    They didn’t know anything
    about these concepts.
    They were ignorant farmers,
    the silly workers,
    the naive intellectuals,
    the fledglings in the politics.
    They have been used for
    the communist advantages,
    not for their country.
    They had believed
    in the Independence Declaration
    with the stolen concepts of the human rights.
    They had believed
    the lies of a monster
    with the philosopher mask
    in the Autumn of 1945.
    They are the poor victims
    of a strictest fraud in the 20th century.
    Now they’re tricked again
    with the false definition
    about the communist party’s monopoly,
    the article four of 1992’s constitution
    with the risk of being denied their rights
    for a better life, for a more humane life.
    The army,
    the country’s leadership,
    the right of press,
    the right to assemble,
    the right of pursuit of happiness,
    the land,

    all belong to the party
    just the debts belong to…us.
    My poor political fledglings,
    grow up, be reached by your adulthood
    in the politics,
    in the democracy.
    Don’t cry, don’t pray, nobody can help you
    except yourselves.
    Just fight to take the human rights
    that belong to you.
    These rights do not belong to someone else,
    just you.
    Don’t be fooled to believe the monsters
    the second time
    in your life.
    Don’t be ignogrant, Farmers!
    Don’t be silly, Workers!
    Don’t be naive, Intellectuals!
    Don’t be foolishness again!
    You must be reached by your adulthood
    in the politics,
    in the democracy.
    My strong Viet Nam people,
    you’ll take back what belong to you
    by yourselves.
    I believe that.
    My strong Viet Nam people
    you’ll win, the cheaters must be lost.
    I believe that.
    My strong Viet Nam people.
    California 03/22/2013
    sleepless in a cool spring night.
    Oanh Yến Thị Phạm

    Oanh Yến Thị Phạm

    19/04/2013 at 22:22


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 778 other followers

%d bloggers like this: