Archive for the ‘Thơ’ Category
Another Haiku of An
Two little rain drops
with pitch black umbrellas
avoid getting wet
vì người ta cần ánh mặt trời
Đây là một bài thơ của ông Nguyễn Đắc Kiên, trong tập thơ Những số không vòng trắng
——–
tôi chưa thấy một đêm nào dài thế,
bốn ngàn năm, giờ lại ngót trăm năm.
hết phong kiến độc tài, đến lũ bạch tuộc thực dân,
hết quân, hết vương, đến lũ tượng thần chủ nghĩa.
bao thế hệ siết rên trong gọng kềm nô lệ.
chuyên chế dã man đục rỗng chí con người.
cha tôi, ông tôi, bao thế hệ ngủ vùi.
tôi chưa thấy một đêm nào dài thế.
không ánh mặt trời, bóng tối chí tôn,
lũ quỷ ám thừa cơ toàn trị,
khủng bố dã man, reo rắc những kinh hoàng,
biến lẽ sống thành châm ngôn “mày phải sợ”.
mày phải sợ mày ơi mày phải sợ,
sợ nữa đi có sợ mãi được không,
cốt tủy mục rỗng rồi trí óc cũng tối đen,
mày lại đẻ ra lũ cháu con “biết sợ”.
bao thế hệ đã ngậm ngùi mắc nợ,
lũ chúng ta lẽ nào lại mắc nợ mai sau,
còn chần chừ gì mà không tỉnh dậy mau,
sống cho xứng danh xưng con người trên mặt đất.
tôi chưa thấy một đêm nào dài thế,
cũng chưa thấy có ngày mai nào không thể.
vì người ta cần ánh mặt trời,
tỉnh dậy đi lũ chúng ta ơi!
hà nội, 25.2.2012
——–
Đây là chia sẻ của bác Nguyễn Đắc Kiên trên facebook do bác NQH sưu tầm được:
Gửi tất cả các bạn. Đầu tiên cho tôi xin lỗi vì đã không thể trả lời mọi comment và tin nhắn của các bạn. Tôi cố gắng để add tất cả mọi người, hy vọng là có đủ thời gian. Dù có chuyện gì xảy ra, tôi chỉ mong các bạn hiểu cho một điều, tôi không muốn là anh hùng, không muốn là thần tượng. Nước ta đã có nhiều anh hùng, nhiều thánh thần quá rồi. Tôi sợ. Tôi chỉ nghĩ rằng, khi đất nước ta có tự do, dân chủ, các bạn sẽ thấy rằng, các bài viết của tôi là rất bình thường, nó thật sự bình thường, không có gì to tát cả. Tôi cũng xin các bạn đừng nặng lời phê phán Báo Gia đình & Xã hội nơi tôi đã làm việc, tôi hiểu và tôn trọng quyết định của lãnh đạo báo. Nếu ở cương vị của họ, có thể tôi cũng phải làm thế. Tôi hiểu là mọi thứ còn chưa bắt đầu. Cầu chúc an lành cho tất cả chúng ta.
Thi thơ
Đã một cuộc tỉ thí thơ trên sân nhà Thích Học Toán.
motnhanhmai01
Những thân xác xenlulozơ vụt cháy
Một vầng hoa lửa nở trong đêm
Những chùm sáng rủ nhau trở về nguồn cội
Mt
“một nhành mai” hé nụ
Kẻ sĩ “ba bồ chữ” phải cúi đầu
Ta lặng im còn mùa đông âm thầm bỏ trốn ! ?
motnhanhmai01
Một nhành mai cho tôi, một nhành mai cho bạn. Thương mến!
Mt
Chẻ đôi một nhành mai
Nụ hoa tìm chẳng thấy ?
Khi nụ hoa hé nở
Mạch sống một ngày mai ?
motnhanhmai01
Nhân đôi một nhành mai
Nụ hoa tìm chẳng thấy?
Vui gặp nhành mai nở
Mạch sống một ngày mai
Hãy học nói với nhau những lời tử tế, như hai bạn motnhanhmai01 và Mt.
An’s poem
Go my dear friend
to the
gravity’s
end
where you
will float
OFF
of
Earth
where will you go
no one will
NEVER EVER KNOW
By An
To Dad
Tết Hà Nội và Margarita
Tết Hà Nội chìm trong những cơn tắc đường miên man. Mặt mũi ai cũng có vẻ đăm chiêu nhiều hơn là hân hoan chờ năm mới tới. Bạn bè gặp nhau trò chuyện thâu đêm rồi lại chia tay nhau trong lòng ấm áp hơn một chút. Nhìn ra ngoài trời tối đen như mực chợt nhớ đến Margarita :
Trái đất này buổi tối sao buồn quá
Ánh sao xa rọi sáng đọt lúa vàng
Bà phù thủy cưỡi chổi cười mê sảng
Lạc mất rồi mặt trời ngày đã qua
Where I’m from
A poem by Vi Le (14 years old)
*****
I am from books, from Hyperion Books and mysteries
I am from the one bedroom apartment
(the apartment as small as a doll house and
as cozy as you are sitting next to the fireplace)
I am from the orchids
That flutters and flies when the wind blows
I am from the hard workers and overachievers
From the Le’s and Tran’s
I am from the debates and neatness
From stories to morals
The lesson learned from when I was small
Bài hát con sên đi đưa ma
Dịch thơ của Jacques Prévert
*****
Một tối thu,
hai con sên
đi đưa ma
một chiếc lá
Cái vỏ ốc
nhuộm cho đen
còn ăng ten
cuộn khăn trắng
Nhưng tiếc rằng
khi tới nơi
thì mùa xuân
tới trước rồi
Đọc tiếp »
