Thích Học Toán

Thầy Tôn Thân

with 8 comments

Anh Hoàng Hồng Minh viết về thầy Thân. Bài đăng trên bee.net.vn.

*****

Điều vinh quang như hòn đảo nổi lên giữa đại dương cuộc đời. Và đôi khi chính hòn đảo đó làm người ta quên luôn đi cả cái hòn núi nền tảng đội hòn đảo này tít từ tận dưới đáy đại dương.
Có rất nhiều góc độ để chiêm ngưỡng hòn núi nền tảng này. Ở đây là sự chiêm ngưỡng của một người học trò cũ, người không liên quan gì đến… toán học !

Đẹp trai là lượt

Mấy chục năm trước đây nếu đã có các cuộc thi sắc đẹp “Mister ngành giáo dục”, rất nhiều khả năng thày phải đoạt giải này.

Có người sẽ bảo “đẹp trai, thì là chuyện trời cho, có gì phải biểu dương?”.

Thế này.

Có những người “ăn ảnh”, nhưng không “ăn phim”.

Bởi vì “ăn phim” đòi hỏi vẻ đẹp sống động, trong hành động, hiển lộ tinh thần, chứ không chỉ “đẹp khoảnh khắc” như “ăn ảnh”.

Thày đẹp “ăn phim”, đó là một nhẽ.

Thày lại ăn mặc bao giờ cũng chỉn chu, cao ráo, nhã nhặn, kể cả vào những thời đói kém nhất. Nên tôi phải dùng đến khái niệm “đẹp trai là lượt” là thế. Sau này càng quan sát các nhà toán học, tôi càng thất vọng tràn trề về khả năng ăn mặc của họ nhá. Ngay cả nhà học trò vĩ đại nhất của thày, nhà toán học Ngô Bảo Châu, xem ra cũng vẫn chưa khéo ăn mặc chỉn chu bằng thày. May quá, tôi không phải là nhà toán học!

Phải mất rất nhiều thời gian xã hội mới hiểu ra giá trị của sự chỉn chu. Sự chỉn chu của một nhà giáo của lũ trẻ tuổi teen vượt ra ngoài câu chuyện mỹ cảm cá nhân: riêng điều đó thôi đã là một hành động giáo dục bền bỉ, thuyết phục, sống động, xác tín, cho nhiều thế hệ học trò, và cả cho xã hội.

Tôi nghe nói cho đến tận những năm 90 của thế kỉ trước thì ông thủ tướng Võ Văn Kiệt mới cấm được các đại nghị sĩ xứ Việt đi họp Quốc hội bằng dép lê.

Tất nhiên điều đó cũng có hệ quả phụ. Nhiều cô giáo trẻ thời đó say mê thày, còn mấy cô học trò bé tí thì hàng ngày họp báo đưa tin nhau tỉ mỉ về một “hình như là người yêu của thày.” Chuyện này kiểm chứng được, đơn giản thôi.

Nhà giáo logic học

Với đám học sinh mươi, mười một tuổi thời ấy, những bài học đầu tiên thày thích dạy không phải là tính toán, mà là các phép tính logic, các trò chơi logic, các nghịch lý logic. Thật là cách mạng! Hơi tiếc là những tiết dậy đó không được đẩy luôn lên thành một bộ môn cho học sinh.

Bọn trẻ thật hào hứng đón nhận những kiến thức và những gợi mở đó.

Nhà giáo thẩm mỹ văn thơ

Có những giờ học thày tranh thủ chuyển hẳn sang văn thơ.

Không chỉ xúc cảm văn thơ chung chung, thày giãi bày luôn cả các sáng tác riêng của mình. Để ý thì lúc đó thày còn rất trẻ, và khi đọc thơ của mình, đôi má thày ửng đỏ.

Cả một sự hưng cảm, sáng tạo được thắp lên trong lớp học. Thày nói đến vẻ đẹp trong tâm hồn mình, mấy cậu trẻ lại ánh vẻ đẹp đó sang tâm hồn của cô bạn « của mình » trong góc lớp.

Nhà triết học

Tùy theo cảm nhận của đám trẻ, riêng tôi luôn nhận ra những xúc cảm và suy nghĩ đầy triết lý của thày qua các giờ học và qua các giao tiếp, ngay từ khi đó (chắc ai đó bảo tác giả bốc phét, chịu thôi, đó là bản quyền của người đọc).

Nói triết học, triết lý, vì sự trao đổi, truyền thụ kiến thức ở thày luôn nằm dưới dạng gợi mở, mang một sức đẩy bên trong, chứ không tự đóng bao khâu kín với chỉ những nội dung đó.

Con người

Sau hết, cái học được ở thày nhiều nhất, là cái con người thày.

Hoàn cảnh thời trẻ của thày mang nhiều yếu tố của nghịch cảnh.

Gia đình thày chịu những mất mát riêng.

Có những cái nhìn bất lợi của xã hội cho thày về lý lịch.

Những cánh cửa cho sự phát triển các năng lực đặc biệt của thày bị đóng khép lâu ngày.

Vân vân. Và vân vân.
Nhưng thày đặt triết lý cuộc sống lên cao hơn nghịch cảnh!

Thày tự gọi tắt mình là thày “Tôn Thân”, để sang một bên những rắc rối về dòng dõi Tôn Thất của mình.

Thày dồn năng lượng, tình yêu của mình cho dạy học, cho học trò, và tất nhiên, rất nhiều cho người yêu của mình.

Thày bền bỉ tiến lên, mở rộng các hợp tác, mở rộng các nghiên cứu, rồi thành công các công trình giáo dục có ý nghĩa rộng lớn ở tầm quốc gia.

Thày dung dị, lạc quan, yêu đời, và cuộc đời yêu lại thày.

—-
Rất mới đây thôi, tôi có dịp được gặp lại thày cùng bạn bè.

Thày vẫn vui hoạt như thế, như tự mấy chục năm về trước. Tiếng cười của thày giòn giã, vô tư. Và người yêu của thày thuở xưa vẫn bên thày, quyến luyến, tinh tế, trẻ trung nữa là đằng khác.

Thày bảo “anh có điều gì tiếc với tôi không?”

-“Thày ạ, thày Tôn Thất Thân, tiếc rằng con gái thày xinh đến như thế, mà lại lấy chồng mất rồi ạ!”

HOÀNG Hồng-Minh

Advertisements

Written by thichhoctoan

20/11/2011 lúc 00:12

8 phản hồi

Subscribe to comments with RSS.

  1. GS Ngô Bảo Châu kính mến,

    Em vừa dẫn bài trên blog của GS trên kênh OVSED:
    http://vietsciexdir.net/ovsed-blog/blog/2011/11/20/nha-giao-nhan-dan-ton-than/

    Rất mong nhận được sự cho phép của GS!

    Trân trọng,
    Nguyễn Hoài Tưởng
    OVSED Team
    nhtuong@gmail.com

    nhtuong

    21/11/2011 at 00:31

    • Thực ra bài này bản quyền thuộc về anh Minh. Nhưng chắc bạn có thể đăng lại được.

      thichhoctoan

      21/11/2011 at 03:03

  2. CH à, K nghĩ nếu không làm tóan giỏi thì rất cần phải đẹp giai mà.

    kieu

    21/11/2011 at 01:18

  3. Em nhớ hồi học cấp 2, cuốn sách Toán quen thuộc nhất là “Toán bồi dưỡng học sinh lớp 6, 7, 8, 9” của 3 tác giả Vũ Hữu Bình, Tôn Thân, Đỗ Quang Thiều. 🙂

    Nam

    21/11/2011 at 07:00

  4. Ngày 20-11 bàn chuyện thầy cô… ước gì ai mình cũng có thể gọi điện và chúc mừng được, ước gì ai mình cũng có thể đến thăm được… nhưng giờ xa xôi quá hỡi người ơi… cuộc sống khiến chúng ta xa nhau… được và mất trong lòng bàn tay mà thôi! Cảm ơn bài viết này về Thầy Tôn Thân!

    vietiep

    22/11/2011 at 09:02

  5. Những thế hệ học trò yêu quý Thầy Tôn Thân chắc đều thích bài viết này. Cảm ơn tác giả. Tôi hy vọng sẽ có thêm những bài viết hay về Thầy như thế để mọi người đều biết về một người Thầy Chân chính.

    Phong Lean

    10/12/2011 at 04:03

  6. Cuối những năm 80, có cậu học trò nhỏ, được đặc cách ngồi trong lớp học thêm toán tại nhà thầy mà không phải đóng góp bất kỳ khoản phí nào. Bố mẹ cậu, đều là đồng nghiệp của thầy, gửi gắm con trai tới người bạn cũng nghèo như họ, mà lòng áy náy bởi biết chắc chắn có cố gắng bù trì một chút bồi dưỡng, người bạn cũng không bao giờ nhận…
    Nhưng cũng vì thế, cậu học trò lặng lẽ rời lớp sau vài buổi học… Bởi cuộc sống đâu chỉ có mỗi (hoặc những người như) thầy Tôn Thân…
    Giờ, sau hơn 20 năm, cậu vẫn nhớ kỷ niệm buồn- ấm áp ấy, và ngạc nhiên. Làm thế nào một cậu bé ở tuổi đó, lần đầu tiên, đã có cảm nhận, dù mơ hồ về sự trớ trêu của cái nghèo, của lòng tự trọng bên cạnh tấm lòng một người thầy…

    Jupiterian

    17/01/2012 at 16:51

  7. Thầy Tôn Thân thật đáng kính trọng
    Nói như giáo sư’ tôi kính trọng rất nhiều người nhưng tôi thấy việc hâm mộ ai đấy là không cần thiết”
    Với vị thế và vai trò ngày càng lớn của mình rất nhiều người hy vọng giáo sư không chỉ đơn thuần là nhà giáo mẫu mực như thầy Tôn Thân.Trải qua bao nhiêu biến cố của xã hội trong thời đại của thầy ,Thầy vẫn là nhà giáo chân chính.Thầy Tôn có thể coi như Phật sống trong nghành giáo dục.Mà chúng tôi không mong giáo sư thành Phật đâu .Giáo sư cũng biết đạo Phật chỉ giúp cho chúng sinh chịu đựng nỗi đau trần thế cầu mong sự siêu thoát của kiếp luân hồi chứ không giải quyết đuợc nỗi đâu hiện tại.

    cánh cụt

    08/02/2012 at 08:58


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: