Thích Học Toán

Làm người quân tử

with 23 comments

Xếp lại chuyện Trang Châu xếp dép của bạn Cụ Hinh. THT xác nhận chuyện này giống thật.

————–

Tháng ba năm nay trời rạng he nắng đẹp. Trang Châu mời bạn bè lượn lờ nhâm nhi hàng quán ở quê nhà. Đời cũng có lúc thật là bình yên.

Quá ba tuần rượu, chợt Trang Châu hỏi.

-”Cụ Hinh này, thời nay, làm sao mà biết ai nào quân tử, ai nào tiểu nhân?”

-”Cứ ý tôi, xem qua thái độ của họ với món dép.”

-”Món dép gì cơ? Không thấy nó trong thực đơn ạ.”

-”Người quân tử thời xưa, chiếu trải không thẳng, không ngồi. Đã đành.

Người quân tử thời nay, món dép chưa xếp quay ra sẵn sàng. Không yên.”

-”Tôi chưa rõ ý Cụ Hinh à?”

-”Có thế, khi cuộc chuyện trò bỗng dưng chuyển sang kinh động nháo nhào, chuyện thường ngày ở xứ Đông, tiểu nhân chạy, quân tử cũng chạy.

Tiểu nhân chạy mất dép. Quân tử chạy nguyên dép.”

Trang Châu nhìn Cụ Hinh, không nói gì, đoạn quay ra góc chiếu xếp ngay ngắn lại đôi dép của mình hướng ra.

Cụ Hinh cụng ly Trang Châu.

-”Tiên sinh không có gì phải ngại.”

Trang Châu quay sang xung quanh.

-”Anh chị em à.

Khi vào chiếu, của việc gì thì cũng thế thôi, nên biết ‘xếp dép’.

Cho ngay ngắn công chuyện.

Cho thuận tiện lối ra.”

Mọi người sắp xếp dép xong, mới băn khoăn vì không thấy đôi dép của Cụ Hinh.

Trang Châu hỏi.

-”Cụ Hinh chưa chạy, mà đã mất dép, thì là thuộc hạng nào ạ?”

-”Dạ, thuộc loại di tích chưa xếp hạng được ạ.

Vậy đó, bác đánh giày dép dưới nhà đã lại nhanh tay thó lấy đôi dép của tôi để làm việc rồi đây à.”

 

Tan cuộc, mọi người guốc dép ra về, chẳng ai trong số đó tin được rằng câu chuyện “Trang Châu xếp dép” mà chính mình vừa được tham dự là sự thật cả. Trừ có hai nhân vật.

Hai nhân vật Trang Châu và Cụ Hinh bùi ngùi chia tay nhau mãi trên vỉa hè vẫn còn he nắng của thành phố quê hương, và chia sẻ chi li cho nhau sự thật này.

 

 

Advertisements

Written by thichhoctoan

28/03/2013 lúc 10:45

Posted in Bạn bè viết

Tagged with

23 phản hồi

Subscribe to comments with RSS.

  1. Bạn Cụ Hinh xác nhận là THT xác nhận chuyện này giống thật.

    hmhoang

    28/03/2013 at 13:04

    • m.t xác nhận là xếp dép … ngồi nghe ngóng.

      mười tạ

      29/03/2013 at 05:50

  2. Để Châu rõ suy nghĩ của chú. À, vừa rồi ngẫu nhiên có ông Toàn ở París gửi phả hệ họ Trần Lưu, thì ra ông nội của mẹ Châu là anh em con cô con cậu với bà nội của chú. HH

    Hung Hoang Ngày: 22:35 Ngày 25 tháng 3 năm 2013 Chủ đề: Re: Ý kiến của Nguyễn Đắc Kiên Đến: Chi Hue Nguyen

    Thư của cậu K cho thấy nhận thức của lớp trẻ đã tiến xa, chúng ta phải nhận ra những hạn chế của một thế hệ bị gắn quá sâu với những thói tật của xã hôi toàn trị (“hạn chế lịch sử”!!!) khi hoạch định mọi chủ trương và buớc đi của mình. Có 1 điều tôi thấy phải dứt khoát phân rõ: quan điểm (lập trường) phải rõ ràng, dứt khoát tuy sách lược có thể mềm mỏng, tranh thủ, đoàn kết,v.v… Một thí dụ đã cũ: anh Chu Hảo có thể mềm mỏng để làm được nhiều việc hữu ích (NXB Trí Thức, v.v…) nhưng khi công khai nói trên BBC là “trí thức vẫn cần sự l/đ của Đ” thì ko được! (PTH gửi cho tôi bài viết phê phán để xin ý kiến, tôi đề nghị sửa bớt cho nhẹ nhàng và có sự thông cảm, nhưng quan điểm bài viết là tôi ủng hộ, H đã sửa bớt nhiều). Từ đó, ko thể chấp nhận hành vi kém cỏi, yếu hèn của Mr. Lộc,với tư cách người ký 1er và trường đoàn… (ko phải tư cách cá nhân) nó làm mát uy tín nặng nề cho bản KN72 (chứ ko thể nói là “ko ảnh hưởng gì” một cách nói “đà điểu rúc đầu…”), và những người chủ trương KN 72 phải có tuyên bố rõ ràng v/v này. Cũng là 1 bài học cho những ai còn ảo tuởng trông cậy vào các “cựu quan chức”. Cuộc đấu tranh cho DC phải được lãnh đạo bởi những trí thức tự do, ko gắn với chính quyền mà gắn với nhân dân và từ nay phải rất rất quan trọng là có sự tham gia nòng cốt của lớp trẻ, những ông già như chúng ta chỉ có thể khởi xướng, truyền cảm hứng… Tôi muốn anh HC fw thư này cho các anh chủ xướng KN72, mặc dù các anh ấy có thể ko coi tôi là cái thá gì, nhưng vẫn muốn các anh nghe, vì tôi thực sự ngưỡng mộ việc các anh ấy đã “bước qua” một ranh giới rất căn bản khi thảo các KN về quyền con người và KN 72 (tôi cũng muốn được có tên trong danh sách khởi xướng, nhưng ko đưọc các anh ấy tin tưởng, nên khi thấy trên mạng là tôi ký ngay!) HH

    Hung Hoang

    28/03/2013 at 14:39

    • Anh hùng là những kẻ lập chí rõ ràng và hành xử phải tòng (theo) chí.

      Xivibach

      29/03/2013 at 13:30

  3. Cách đây khá lâu trong bài “học hè” trên trang này của Anh . Phúc đã có còm một bài thơ để bày tỏ lòng mình về nhân tình thế thái ở xứ ta : nay thấy nó vẫn còn hôi hổi nên mạn phép còm lại :

    Ngẫu hứng cùng Hoa Cát

    Suy tư II

    Lớp sóng xoáy…
    Đồng quy, tiêu điểm !!!
    Chớp Bing Bang òa vỡ không gian ???
    Một “cú híc” xóa tan trật tự cũ
    Em ..ngộ gì?
    Ta gộp thở thời gian.!
    Xã hội cần một giả thuyết Langlands
    Tái cấu trúc, những đợt sóng dây như điệu Van đặt tình yêu trong hạt Dẻ
    Anh, em ta hạt bụi, đời bỏ quên như vì sao xa bên trời lặng lẽ
    Thiếu Bổ đề
    Euclid, Galois mãi cô đơn!!!
    Vòng xoáy ốc thả ngày dài qua vũ trụ
    Mầm hạt rộn ràng…
    Đêm vợi xa mong…
    Đường thẳng cắt phăng đẩy buồn vui về hai phía
    Giấc mơ tiệm cận đời
    Hố đen,
    Vực thẳm có-không.
    Quên Phật, phế Nho, Lão Trang hư ảo
    Montesquieu xa rồi ta huyễn hoặc Rousseau
    Tâm, Vật, khả tri, bất khả tri thảng thốt rớt trong biện chứng
    Reo lên mùa
    Thinh lặng mênh mông.!

    Nguyễn Văn Phúc

    28/03/2013 at 15:57

  4. Kính thưa GS Ngô Bảo Châu, mong GS dành một chút thời gian quý giá của mình đọc bài báo về người Kĩ sư – người Việt Nam đầu tiên dành được giải thưởng quốc tế trong liên hoan sáng tạo KHKT các nước XHCN ở Liên Xô năm 1978, và là người Việt Nam đầu tiên được tặng Huân Chương Lê Nin, là (có 2 người Việt Nam được tặng Huân chương này, người thứ 2 là TBT Lê Duẩn).

    Thực sự rất mong giáo sư cũng như các bạn đọc và có thể giúp được người kĩ sư tài giỏi này thực hiện được nguyện vọng của mình:
    “Ước mong lớn nhất và duy nhất bây giờ của ông là được một ai đó hoặc một cơ quan nào đó ủng hộ để có thể được trực tiếp hoàn thành những ý tưởng, những bản thiết kế mà ông nghiên cứu trong thời gian ông bán quán”.
    Địa chỉ Ông Hoàng Hữu Hà – Tiểu khu 2, khu phố Hưng Hòa, Thị Trấn Kì Anh – Hà Tĩnh
    SĐT: 01658162273

    GS có thể vào link này để tìm hiểu về ông Hoàng Hữu Hà.

    http://hatinh24h.com.vn/news/Nguoi-Ha-Tinh-5-chau/Phong-su-Cuoc-doi-vinh-quang-va-cay-dang-cua-nguoi-ki-su-VN-tai-ba-5015/

    xin cám ơn Giáo sư rất nhieuf !

    Nguyễn Phương Ngọc

    28/03/2013 at 16:25

  5. Một không – thời gian giả cổ, Câu chuyện giả cổ, – Tự hỏi : Thật có Cu Hinh ko ? Thật có Trang Châu ko ? Thật có Quân tử – Tiểu nhân ko ? Nhưng chia tay là thật mà ? ! Hi hi . . .

    Mt

    29/03/2013 at 06:20

  6. “Tiểu nhân chạy mất dép. Quân tử chạy nguyên dép.”
    ”Cụ Hinh chưa chạy, mà đã mất dép, thì là thuộc hạng nào ạ?”

    Vậy người không bao giờ đi dép là loại người gi?

    ledungtan

    29/03/2013 at 13:07

    • “Tiền-Cụ Hinh”.

      hmhoang

      29/03/2013 at 14:08

      • Một vị cao tăng đắc đạo đi bộ với một đôi dép đã mòn bên cạnh một con bò không đi dép.
        Một con ngựa đua đắt tiền được đóng guốc mắc tiền đi bộ ngoài phố bên cạnh một người ăn xin không đi dép.

        Con ngựa đua chạy phải đóng guốc để không mất guốc. Cụ Hinh sẽ làm gì để không mất dép khi chưa chạy?

        ledungtan

        29/03/2013 at 17:04

  7. Chả nhẽ lại phải phiền nhờ thày hiền triết ledungtan kín đáo sẵn sàng cấp dép cho, khi cuống lên?

    Cụ Hinh lúc nào khó buồn ngủ quá, thì cũng học đặt cho mình vài câu hỏi tự thấy là siêu khó, đặt xong thì rồi loay hoay không biết nghĩ theo cái kiểu gì nữa, thế là tự nhiên ngủ được lúc nào không hay.

    hmhoang

    29/03/2013 at 17:30

    • thật không dám nhận 2 từ “hiền triết” hay chức danh gì, lại càng không thể “cấp” bất kỳ điều gì. mong Cụ Hinh thứ lỗi. ledungtan viết mà vô tâm, hỏi mà vô ý, không đặt để hay truyền tải gì. Chắc cũng do khuya rồi, lại không ngủ được.

      ledungtan

      29/03/2013 at 18:00

    • Cụ Hinh đã có Mỵ Châu để đi cafe, giờ có bạn ledungtan để đối ẩm. M.t chúc mừng 😀

      mười tạ

      30/03/2013 at 04:15

      • Mỗi người đều có cả vũ trụ với mình, “mười tạ” ạ.

        Chúc cho xứ Việt cũng vậy, hòa vào cùng vũ trụ, đỡ phải nhất thế giới một mình.

        hmhoang

        30/03/2013 at 20:44

  8. Một chữ “hòa” của anh hmhoang chứa đựng cả “đạo” của vũ trụ. ledungtan ấn tượng với điều này. chỉ xin thắc mắc với hmhoang một chút là: hình vuông hòa hợp với hình tròn thì ra hình gì ạ?

    ledungtan

    31/03/2013 at 04:10

    • Mẹ tròn, con vuông.

      hmhoang

      01/04/2013 at 10:31

      • hình ảnh đẹp của tạo hóa. như thế, Mẹ và Con kêt nối hay “hòa hợp” với nhau tại bao nhiêu điểm?

        ledungtan

        01/04/2013 at 17:19

  9. Lời giới thiệu: Trong thời điểm cuối năm 2011, tôi có một người bạn (mà tôi hay gọi là chị) đi du lịch qua Nhật bản, tiện thể tôi nhờ chị ấy mua hộ tôi “tuyển tập Phan Bội Châu”. Ngày đó tôi vẫn thích Phan Bội Châu bởi ông là một trong những Chí Sỹ đã học tập tại nhật, là người dấn thân cho công cuộc phục hưng đất nước. Tôi cũng đọc qua nhiều tác phẩm như “Ngục Trung Thư”, “Việt Nam Vong Quốc Sử” và một số tác phẩm thơ như “Hải Ngoại Huyết Thư”… do đó để hiểu về ông hơn, tôi muốn đọc hết tác phẩm nên đã nhờ mua sách. Chị ấy đến cửa hàng sách và có hỏi sách cho tôi, tuy nhiên sách về Phan Bội Châu thì không có, chỉ có sách của Phan Châu Trinh “mà chỉ còn duy nhất một bộ thôi, em không mua nhanh thì người ta bán mất đấy” chị ấy nhắn tin cho tôi như vậy. Không do dự, tôi liền nhờ chị ấy mua giúp, và có thể nói là một cơ duyên giúp tôi “gặp” Phan Châu Trinh và hiểu rõ ràng hơn về tư tưởng của Ông.

    Tôi đọc ngấu nghiến hết 3 tập của PCT trong khoảng một tháng trời, đọc đi đọc lại nhiều lần những bài tôi thấy hay, những bài đọng lại trong tôi nhiều cảm xúc. Nhiều bài hay đến mức tôi phải ngồi đánh máy và tôi nghĩ rằng sẽ có dịp nào đó mình giới thiệu nó với “bạn bè mạng”, bởi tất cả các bài viết của PCT tuy đã 100 tuổi nhưng tôi thấy vẫn còn tính thời sự hiện nay.

    Bài Hợp Quần Doanh Sinh Thuyết dưới đây là một ví dụ. Trong bài viết PCT lên án sự lười nhác của dân An Nam (VN) “học không hay, cày chẳng biết”, chỉ giỏi thói “gian manh, lừa lọc”, Còn đối với những kẻ “biết đọc sách” thì chưa ai “viết được một quyển sách, đăng được một tờ báo, để gọi là lay tỉnh người nước ta trong một phần muôn”.

    Rất hy vọng bài viết của ông dưới đây sẽ làm lay động tâm chí, tiếp thêm sức mạnh cho “ai đó”, vì đất nước mà hãy ra sức học tập.

    Phan Chu Trinh – Hợp Quần Doanh Sinh Thuyết

    Mở bản họa đồ của hai nửa địa cầu, xem sử dân tộc trong năm mảnh Đại Châu, mà nhìn rộng ra, hơn hai mươi triệu loài người, hàm răng đội tóc, vuông chân tròn đầu, hỏi xem có nước nào: lập Quốc ở trước mặt đất hơn hai nghìn năm, tụ Bắc chí Nam, nào ven bể nào đất liền hơn hai nghìn dặm, năm loại kim khắp đất, năm trăm giống thóc đầy đồng, nào rừng tre nào miễu gỗ, nào muối mắm chăn tằm, cất chân tìm là được đủ ăn no bụng. Những kẻ bước chân đến nước mình, kiếm ăn đến xứ mình, đều lưng vốn gấp nghìn, hàng bày đủ mặt, mà cái ông chủ ngồi ôm cái non sông gấm vóc đó,cứ lì lì, lười chân biếng tay, bịt tai nhắm mắt học không hay, cày không biết, công chẳng thiết thương chẳng cần, mùa được mà gào đói, nằm ấm mà than rét; trừ cách cúi đầu quỳ gót, khóc lóc van xin người ngoài, không còn có một nghề gì, một nghiệp gì để tụ độ lấy thân cả, hẹp đất chật trời, không còn gì là thú sống, ốm hen hoi hả, sớm chẳng chắc chiều, như người nước ta vậy không? Chắc hẳn là không có…

    Hỏi xem có giống người nào: quây quần hơn hai nghìn vạn cùng sinh một đất, cùng bơi một dòng, trong ngoài cùng một tục truyền, Nam Bắc cùng một thứ tiếng; khoe khoang nhau bằng lễ nghi văn hiến, xưng hô nhau bằng chú bác anh em; thế mà đãi giống khác, tiếp người ngoài thì vâng theo chiều chuộng, chỉ sợ không chu; đến như cùng giống cùng nói, lại nỡ coi như quân thù, lạt như nước lã; ngã chẳng đau xót, mưu mẹo lừa nhau; không có một chút nào là tình liên lạc, không có một mảy nào là bụng thương yêu; không có cái đoàn thể bền chặt nào là đông quá ba người, không có một hội xã lợi ích nào là vốn hơn trăm bạc; chùa Phật điện Thần, vàng son rực rỡ; tiệc ca chiếu rượu, mâm chén ngổn ngang; ném món tiền nghìn lạng để cầu một chức quan, phá nghiệp nhà bậc chung để lấy một tên đỗ; thế mà nói đến chuyện lập hội buôn mở trường học, dựng xưởng thợ, khẩn đồn điền thì thu tay đứng nhìn, một cái lông không muốn mất; lợi bằng cái tóc thì so kè, họa bằng cái núi thì không nghĩ; như người nước ta ấy không? chắc hẳn là không có…

    Than ôi! Lấy sợi tóc mành mà buộc nặng ngàn cân, hơi xểnh cửa sinh là lâm vào đất chết; ruổi cho ma, nói cái tình thương yêu đây đấy, bỏ cái nhầm gián cách nọ kia; hợp sông làm bể, giùm cây nên rừng; phàm việc sống phải nhớ, trừ ra chết mới bỏ; mưu sống như thế còn sợ không toàn; huống hồ lại họp một bọn vô số những hàng người cổ xưa, không học thức, không lý tưởng, không nghề nghiệp không công đức, mà cho ra chống chọi trong giữa chừng mạnh được yếu thua, không sống mống chết này, ta không biết trông mong gì chẳng đem lòng lo sợ.

    Ấy vì thế nên những người có biết, phải khóc máu sôi tim, mỏi mồm khan tiếng, mà ngay ngáy lo cho đồng bào ta trong nước sau này. Bài “hợp quần doanh sinh” của ông Mai Sơn có lẽ cũng có ý ấy chăng? Cũng có chí ấy chăng? Ông là một người có tiếng ở bắc kỳ nay lại đem sức theo đòi học mới; bể dâu biến cải, từng trải đã nhiều; nấn ná bấy lâu, ta biết rằng không có thể cứ nít thít mà nằm yên được, muốn ra tay tổ chức mtộ công cuộc cho xã hội mà trước hết viết bài này đ ểhỏi người đời; ngẫm nghĩ ý trong bài thì chẳng qua là lấy họp đoàn thể, mở thực nghiệp là cái nghĩa thứ nhất trong lúc mở màn.

    Song lại sợ dân đức dân trí nước mình còn chưa đủ nói chuyện ấy chăng. Nên lại lấy những tập tục hủ bại từ trước, những tình trạng khốn nạn hiện nay, đem ra mà ghép lên lời, tỉ tót cân quyền, ba tiếng than sau, theo với một câu xướng trước.

    Tôi đến Hà Thành mới đầy vài tháng, muốn tìm những văn nghị luận của các sỹ phu ngoài bắc, đã lâu mà chưa được bài nào Gần đây ở nhà ông Nghiêm là chủ họi Hà THành QUảng Hợp Ích Thương hội, được xem bài này của ông Mai Sơn không xiết vui mừng, vội khuyên để xuất bản Lại được sớm hôm đi lại, cùng nhau bàn bạc, thời sự, mới biết rằng ông đối với tiền đồ Tổ quốc sắp nói trong một bộ sách lớn, mà bài này chẳng qua một mảnh lông trong chiếc áo cát quang đó thôi. Và chẳng cứ như điều được biết, thời cái thế kỷ 20 này, chính là cái cuộc đời của người văn minh, cùng người bán khai, đương ganh đua lấy bước sinh tồn. Các nước Châu Âu, Châu Mỹ trong vòng năm mươi năm nay; cái dây gắn bó của dân tộc, muôn người cùng lòng, còn đường tiến hóa của nước nhà, một ngày ngàn dặm; mà những kẻ lo sâu nghĩ xa ở trong nước, còn không ngại mòn óc nát tim, ráo môi khô lưỡi; hàng ngày xây một cái huyễn tưởng sắp tới, rất hiếm rất nguy, để rền rĩ ngay cạnh nách; hằng ngày một cái mục đích, rất tươi rất tốt, để khua múa ngay bên mình; mà các nước Á đông chúng ta cùng rung động xôn xao về cơn sóng gió mới của toàn thế giới. Những bậc nhân dân chí sĩ giật mình về nhưng cơ sống chết mất còn của dân của nước, cùng nhau xuôi ngược kêu rao, ngậm ngùi than vãn; sớm viết một tập sách, chiều ra một tờ báo; để hằng ngày gõ vào đầu, khua vào óc cho ngư ờitrong nước; khác nào vớt chết đuối, chữa cháy nhà, không thể một khắc nào là để chậm; khác nào đói ăn cơm, khát uống nước, không thể một người nào là nhạt nhẽo. Ấy thế mà một người rên trăm người hỏi, một người xướng trăm người theo, đọc những sách, xem những lời bàn; cơ hồ không biết là nét chữ hay dòng châu, là nét mực hay dòng máu; khiến cho người xem phải khóc phải ngâm, phải nghe phải tức, phải dựng chân tóc, phải đau khúc lòng. Đến nay xếp vào nhà có thể chật đến xà ngang, tải lên xe có thể nhọc cho trâu kéo(thử chi vị: hãn ngưu, sung đống = chính là bảo; làm chảy mồ hôi trâu, làm đầy cả sàn nhà). Thế mà vẫn chưa thôi, nước ta trong mươi năm nay, thế nước rất là đỗi khó khăn, lòng người ngày càng suy kém, mờ ám trước mắt, cái đường nguy hiểm sau này đều có cái thế tan hoang không đợi trọn ngày, điều đó cần phải kể. Người biết thời mới xét được ra, người khéo miệng mới bày được gió. Thế mà những kẻ đọc sách biết chữ trong nước chưa có ai làm được một bài bàn, viết được một quyển sách, đăng được một tờ báo, để gọi là lay tỉnh người nước ta trong một phần muôn. Dẫu có một vài ông học sĩ, đôi ba cậu thiếu niên, gọi độc lập, nói tự do… song chẳng qua khí khái hão mà tức tối xằng, chắp nhặt vài ba danh từ mới để làm câu nói đầu lưỡi chứ thực thì không phương châm, cũng không mục đích, không lòng kiên nhẫn, không chí lâu bền, lúc xoay đông lúc lại chuyển tây, chốc nóng bốc, chốc đã lạnh ngắt. Giả phỏng có ai lấy lời ngông ý hỏi mà bẻ bai, đem mặt giận tiếng to mà dọa nạt, thời lại hồn mê chí quẩn, mặt xám mình run, lấm lét bàng hoàng, bỏ ngay chủ ý. Tìm lấy kẻ đã ngã thêm hăng, trăm lay chẳng chuyển, thời thực là chưa thấy được mấy người. Sĩ đã thế rồi, dân lại càng quá, con mong gì không chồn không khuất, tự đứng tự đi, trơ trơ giữ vững trong vòng, đối mặt bi ca, dưới chỗ mấy lần áp chế, mở toang lối quậy, quát lớn gào to, phá tan giấc mơ mọng cho triệu người, cứu vớt kiếp đắm chìm cho muôn thủa, để mở một con đường sinh hoạt cho nhân dân, phóng một tia sáng quang minh cho Tổ Quốc nữa đâu!

    Than ôi! non sông Hồng Lạc, bể dâu chưa tắt khí thiêng, thời buổi gió mấy, thảo dã còn nhiều người giỏi. Lên cao gọi một tiếng; nước ta còn có người nữa không? Ta chắc rằng trong vòng gió bụi, dưới chốn suối rừng, tất nhiên có một ông Mai Sơn vùng ngồi dậy, nhoẻn miệng cười mà rằng; “việc đó không phải là việc lạ lùng gì lắm”, mơ màng nghĩ đến, tinh thần tìm đến, ta lại chắc rằng ông Mai Sơn cũng cho câu nói của ta, phải như Hà Hán đâu xa mà ngờ!

    Phan Châu Trinh soạn
    chương thâu phiên âm theo nguyên bản chữ nôm

    Nguồn: Phan Châu Trinh toàn tập, tập 2, trang 83 đến 86, nhà xuất bản Đà Nẵng

    Xivibach

    04/04/2013 at 23:56

  10. Không may cho ông Phan Châu Trinh…

    …nếu như ông ấy còn sống đến bây giờ.

    hmhoang

    05/04/2013 at 12:01

    • thế mà lại thấy Cụ Hinh và cụ Trang Châu ở thời nay. phải chăng không may sao?

      ledungtan

      06/04/2013 at 13:22

      • May hơn ông Phan Châu Trinh rồi.

        hmhoang

        06/04/2013 at 15:49

    • May cho cụ là cụ không sống thời bây giờ 🙂

      Xivibach

      07/04/2013 at 17:16


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: