Thích Học Toán

Mỳ mực kiểu Ý

with 27 comments

Quang cận hẹn tôi đi ăn trưa ở quán Olive đối diện với bệnh viện K. Đây là cái bệnh viện chữa ung thư cho toàn bộ dân số miền Bắc. Trước cửa bệnh viện, người nhà bệnh nhân người ngồi người đứng. Mặt mũi ai cũng lấm lem mồ hôi, ánh mắt phờ phạc, ngơ ngác. Bên vỉa hè bên này là chỗ gửi xe đạp xe máy, người ra người vào như mắc cửi.

Phía trong quán Olive là một không gian hoàn toàn yên tĩnh. Giờ này đã hơi quá giờ ăn trưa. Chỉ còn một hai bàn còn người và họ cũng đã sang đến giai đoạn cà phê. Quang cận đã đợi tôi ở trên gác xép. Gác xép trần thấp, tôi với cái thân hình dong dỏng như ba quả táo xếp chồng lên nhau mà cũng bị cộc đầu.

Mày ngồi một mình à.

Quang giương cái cặp thủy tinh nhìn tôi rồi nói ừ, tay chỉ cái ghế để tôi ngồi xuống.

Mày hay đến đây à.

Cũng thỉnh thoảng.

Ở đây có món gì hay? Giữa trưa nắng thế này mà xơi pizza hả Quang.

Pizza không ngon đâu. Ở đây có món mỳ mực. Mỳ ống nấu với mực của con mực. Ăn xong là mồm mày đen xì như vừa liếm trôn nồi.

Nghe cũng ổn nhỉ. Tôi vẫy tay gọi cô bè chạy bàn : em gái ơi, cho tụi anh một đĩa mỳ mực, và một đĩa xa lát cà chua dầu dấm.

Một mỳ mực thôi hả anh?

Ừ, bọn anh ăn chung. Em cho xin mấy lát bánh mì nhé.

Vâng anh.

Mấy năm rồi không gặp Quang cận. Hồi cuối cấp ba, suốt ngày nó mò sang cái chuồng chim của tôi để nghe nhạc. Hai thằng bật nhạc ầm ầm, làm bà hàng xóm phát điên. Mấy năm không gặp lại mà nó không nói gì cả, mắt cứ nhìn đi đâu. Tay nó mân mê một điếu thuốc chưa châm lửa, thỉnh thoảng lại cho lên mồm rít một cái.

Lâu mày có gặp thằng Hoàng không ? Lâu quá tao không gặp nó. Mày gọi nó đến đây đi.

Quang đặt tay xuống bàn. Lần đầu tiên nó nhìn thẳng vào mắt tôi rồi nói khẽ, tiếng hơi gằn gằn trong cổ. Tao không muốn gặp nó đâu. Thằng Hoàng chơi với bạn đểu lắm.

Tôi ngả người châm một điếu thuốc. Thằng Quang cận hôm nay có vẻ tâm trạng quá. Tôi bỏ một miếng mỳ mực vào mồm. Công nhận là cái món mỳ này ngon thật. Vị ngòn ngọt, đăng đắng. Môi cảm thấy dinh dính, chắc là trông tôi đã giống cái thằng liếm trôn nồi rồi.

Mày chưa kể cho tao dạo ấy mày và Phương chia tay như thế nào.

Quang bỏ một gắp xa lát vào mồm, nhai rau ráu. Có gì mà kể đâu. Sau năm học ở Thanh Xuân, mày đi Pháp, Phương đi Đức. Tao ở lại. Năm đầu tiên Phương viết nhiều thư cho tao lắm. Sau đó Phương nói Phương yêu một thằng Lào, rồi không viết thư nữa. Hai năm sau Phương lấy chồng, nhưng hình như không lấy cái thằng Lào ấy.

Quang lại chúi đầu vào đĩa mỳ mực, không nói gì nữa.

Dạo cuối năm Thanh Xuân có một lần, tự nhiên Phương mò đến cái chuồng chim của tao. Phương nói cần luyện đối thoại tiếng Đức. Chắc mày nhớ, tiếng Đức của tao không hơn gì tiếng Lào. Lúc đó đang buổi trưa, đầu giờ chiều. Phương phấp phới quần đùi may ô ba lỗ. Dạo đấy con gái ra ngoài đường quần chùng áo dài chứ không mát mẻ như chị em bây giờ nhỉ. Trời thì nóng, Phương thì xì xồ tiếng Đức, đầu óc tao thì tập trung vào đùi và vai của nàng.

Mày kể chuyện này mấy lần rồi.

Đúng thật, tao già rồi, có mấy câu chuyện cứ kể đi kể lại. Nhưng tao chưa kể cho mày đoạn cuối.

Quang ngẩng mặt lên khỏi đĩa mỳ mực, nhìn tôi. Đoạn cuối thế nào ?

Hôm đó tao có hôn Phương.

Sao tự nhiên bây giờ mày lại kể chuyện ấy?

Hôm nay tao mới kể vì chuyện đã hai mươi năm rồi. Mày cũng chia tay Phương gần hai mươi năm rồi.

Đáng ra mày không nên kể chuyện đó. Quang lại chúi đầu vào đĩa mỳ mực.

Quán đã hết sạch khách. Trời đã đổ mưa từ lúc nào, cơn mưa mùa hạ nặng hạt đập vào cửa kính lách cách. Cả hai bên vỉa hè bây giờ tịnh không còn một bóng người.

Mày còn nhớ hôm tao và mày phi xe máy đi Sơn Tây ăn thịt chó không. Hôm đó trời cũng mưa to như hôm nay. Sao hôm đó mày phóng xe như một thằng điên. Tao ngồi đằng sau mà mấy lần tưởng mày sắp cho tao lao xuống ruộng.

Thịt chó hôm đó ngon nhỉ. Quang nói rồi bỏ nốt miếng mỳ cuối cùng vào miệng.

Tao không mê thịt chó lắm. Nhưng ăn thịt chó ở Sơn Tây hôm đó ngon thật.

Quang bật lửa, châm cái điếu thuốc nó mân mê từ đầu bữa. Rồi nó giương cặp thủy tinh nhìn thẳng vào tôi. Mày biết tại sao hôm đó tao rủ mày đi Sơn tây ăn thịt chó không ?

Không.

Sáng hôm đó Phương nói với tao về cái buổi học tiếng Đức trong cái chuồng chim của mày. Hôm đó Phương có làm tình với mày.

Tôi muốn cúi xuống ăn nốt miếng mỳ mực phần tôi, nhưng lại thôi. Tôi không muốn lẩn tránh ánh mắt của thằng Quang.

Nhưng tao vẫn chưa hiểu tại sao mày lại rủ tao đi Sơn tây ăn thịt chó ?

Quang hít một hơi thuốc, từ từ nhả từng tiếng. Chắc câu này nó muốn nói từ lâu rồi. Tao không quan tâm đến thịt chó. Lúc đó tao muốn phóng xe với mày dưới trời mưa. Biết đâu đường trơn, cả tao và mày cùng lao xuống ruộng.

Lúc đó tôi mới nhận ra rằng cô bé chạy bàn đang huýt sáo theo một giai điệu quen thuộc của CCR. Bản nhạc này tôi và thằng Quang cận đã ngồi nghe trong cái chuồng chim bao nhiêu lần. Và bật thật to để cho bà hàng xóm phát điên.

I wanna know, have you ever seen the rain
Coming down on a sunny day.

About these ads

Written by thichhoctoan

22/09/2011 lúc 15:14

Posted in Bịa

27 phản hồi

Subscribe to comments with RSS.

  1. Bảo Châu thân mến !

    Đây là bài viết mới của mình sau nhiều lần đọc đi đơc lại bài Ngô Bảo Châu đối thoại và suy ngẫm. cùng chép lại những bài gửi của bạn.

    Ghi ơn người phát minh chữ Quốc ngữ

    DẠY VÀ HỌC. Đề nghị có một tảng đá văn hóa đặt ở công viên Tao Đán để ghi ơn ông Alexandre de Rhodes, người phát minh ra chữ Quốc ngữ, báu vật vô giá muôn đời của dân tộc Việt Nam. Ông Alexandre de Rhodes là người gốc Do Thái, sinh ngày 15 tháng 3 năm 1591 tại Avignon trong gia đình một nhà buôn tơ lụa. Ông là nhà ngôn ngữ học thông thạo nhiều thứ tiếng nên đã “lần ra, nhận biết, phân biệt và ghi lại bằng ký hiệu thích hợp những âm thanh khác nhau, đôi khi rất gần gũi, vì thế dễ đánh lừa, trong tiếng Việt”. Ông cũng là một trong những linh mục dòng Tên đầu tiên đến Việt Nam truyền đạo công giáo từ năm 1626: Đến nay, đã 66 năm sau ngày chủ tịch Hồ Chí Minh đọc tuyên ngôn độc lập và vận động toàn dân học đọc, học viết tiếng nước ta theo vần quốc ngữ năm 1945 và, 36 năm sau ngày Việt Nam thống nhất 1975. Đây có lẽ là thời gian phù hợp để chúng ta gạn đục khơi trong, đặt tảng đá tưởng niệm cảm ơn chân thành người đã phát minh ra chữ Quốc ngữ, ông Alexandre de Rhodes.

    Đọc thêm! » http://dayvahoc.blogtiengviet.net/2011/09/22/ghi_ain_ngadar_i_phait_minh_charm_quar_c

    hoangkimvietnam

    22/09/2011 lúc 15:47

  2. “trôn nồi” chứ không phải “chôn nồi” anh ạ.

    Tô Hồng Thắng

    22/09/2011 lúc 16:10

  3. hay quá là hay! đẹp, buồn và chân thật. như tình yêu.

    vô danh khách

    23/09/2011 lúc 03:20

  4. Hay!

    dinhthihienly

    23/09/2011 lúc 07:57

  5. Ký ức…? luôn ám ảnh, lúc hân hoan, lúc tàn khốc.
    Chỉ có cái chớp mắt, chỉ có tiếng nhai rau ráu, chỉ có khói thuốc và… tiếng nhạc là thực tại, là hiện tại, cùng với hơi thở… mỉm cười

    Không tàn khốc, chẳng hân hoan…

    Trinh Khoi

    23/09/2011 lúc 09:29

  6. Chuyện khá hay. Đây là chuyện Châu viết hay chuyện của ai? Truyện ngắn hay tản văn?

    Nguyễn Quang Lập

    25/09/2011 lúc 00:45

  7. mỳ mực kiểu ý……Tựa đề của thầy thật hay !

    vthiep94

    25/09/2011 lúc 12:57

  8. Anh Châu ơi, hi..vụ này thấy “kinh” anh ra phết đấy, hồi đó anh là một thanh niên trẻ nhưng không vừa tí nào đâu, ha ha

    lotus2004

    26/09/2011 lúc 07:11

  9. Sao tự dưng đọc xong tôi lại rùng mình nhỉ? Motif cũ rích, câu chuyện thì ngắn cũn… nhưng thấy thật đồng cảm, thật hay ho khi có những kiểu người giống nhau, những sự kiện na ná nhau dù cách nhau vài thập kỷ. Chắc cái đó được gọi là “ngẫu nhiên”… etc…

    tetekh

    01/10/2011 lúc 15:58

  10. hòa thượng ơi là hòa thượng, chuyện này mà là thật thì chị Thanh buồn lắm, sao anh lại public hả anh:(

    hoasentrang

    07/10/2011 lúc 09:55

  11. cái quan trọng nhất trong bài viết này thể hiện được là tình bạn, nó vượt lên trên cả mọi thứ. Nếu tình bạn không đủ sâu sắc, người trong cuộc không kềm chế được bản thân thì chắc là…bùm chéo, giống như bọn trẻ bây giờ vậy.

    Thanh Năng Nguyễn

    10/10/2011 lúc 06:59

    • Cả xưa và nay, tình bạn thật sự không … bùm chéo đâu anh ạ.

      thichhoctoan

      23/11/2011 lúc 13:07

  12. chết, thiếu chút. Cho hỏi sư, vậy chứ có phải không?

    Thanh Năng Nguyễn

    10/10/2011 lúc 07:00

  13. Có một cô gái rất kiều diễm tên Phương ngồi cạnh bàn của hai người trong quán Olive hôm ấy. Nàng không quan tâm đến nhà toán học nổi tiếng và anh bạn đeo cặp đít chai mà đang đau đớn nhìn lăm lăm kết quả xét nghiệm giải phẫu bệnh và phim chụp MRI của mẹ nàng cũng tên Phương: K vòm họng, đã di căn… Oan nghiệt quá, mẹ nàng còn rất trẻ và cũng rất đẹp, đi với nàng ai cũng nghĩ là hai chị em. Nàng không biết phải nói sao với mẹ bây giờ. Giá nàng có bố…
    Thực ra bố nàng đã đi qua cuộc đời mẹ nàng mà không hề biết sự hình thành và hiện hữu của nàng. Ở cái thời con gái của mẹ nàng, việc mang bầu khi chưa có chồng là một nỗi sỉ nhục cho cả đại gia tộc, nên mẹ nàng đã đi biệt xứ để sinh nàng. Nàng đã từng thèm có bố như các bạn, nhưng nàng lại căm ghét và xa lánh đàn ông, khác hẳn với mẹ nàng, luôn yêu đàn ông như họ là hơi thở cuộc sống, là không thể thiếu được một ngày. Nàng chỉ yêu mẹ thôi, giá nàng có thể đổi mạng sống cho mẹ.
    Đàn bà đẹp, đa đoan. Đàn ông tài, đa tình. Nàng sẽ đi tu. Nếu có kiếp sau, nàng xin được làm đàn ông, không quá đẹp trai, không quá tài giỏi, nhưng nhất định phải chung tình, phải làm người cha người chồng tốt nhất của các con mình.

    crazyking9

    15/10/2011 lúc 11:02

    • Sao đoạn kết này u ám thế nhỉ.

      thichhoctoan

      23/11/2011 lúc 13:05

      • Nhìn vậy mà không phải vậy, thưa GS.

        crazyking9

        03/12/2011 lúc 16:34

  14. thưa thầy. Em còn nhỏ tuổi. Em yêu toán và em rất hay đọc blog của thầy
    Thưa thầy, em có vài điều góp ý. Vì tuổi còn nhỏ, suy nghĩ bộc trực, chưa thật sự đúng. Có gì thầy bỏ quá.
    Trước kia thầy đóng comment. Em không có ý kiến gì cả
    Nhưng giờ thầy để mọi người comment, nhưng khi trả lời lại em thấy thầy trả lời ngắn quá !
    Em có đọc bài viết về “sự sợ hãi” của thầy, và có đọc bài phản hồi.
    Và em nghĩ thầy nên comment dài hơn.
    Chắc không có ảnh hưởng gì đâu thầy. Em biết làm người trầm lặng bị nổi tiếng thất khó ! Nhưng em vẫn mong thầy có những comment dài hơn, để người đọc blog có thể thỏa lòng
    Em cảm ơn thầy

    vthiep94

    15/10/2011 lúc 12:54

  15. chầm chậm mà thưởng thức thức ăn dân tộc của họ tại làng ta anh nhé

    vietiep

    12/11/2011 lúc 23:51

  16. Cô đọng, hiện đại, hay trong từng chi tiết, đọc xong khiến người ta bâng khuâng, suy tưởng, rồi đọc lại từ đầu… Đó đích thị là những dấu hiệu của một tác phẩm vh đúng nghĩa. Tưởng GS toán thì khô khan lắm, chỉ “tư duy lôghích” thôi. Nể thật đấy. Nếu một tờ báo xin đăng lại truyện này thì GS có đồng ý không ạ?

    Minh Phong

    23/11/2011 lúc 09:19

    • Báo có chỗ để đăng thì tốt quá. Nhưng cũng còn tùy báo nào anh ạ. Cảm ơn anh.

      thichhoctoan

      23/11/2011 lúc 13:04

  17. Cái truyện này của anh, em thấy phảng phất giọng văn của Phan Việt

    vtv

    27/12/2011 lúc 07:57

  18. Tác giả chắc rất khoái vì làm cho độc giả bối rối, không biết thực hư thế nào.

    chanthanh

    15/03/2012 lúc 02:04

  19. Xin phép GS cho em được đăng lại truyện này trên facebook của em có được không ạ? Cảm ơn GS.

    Trung Hiếu

    29/03/2012 lúc 16:34

  20. GS NBC cho em share link trên fb được không ạ?
    Em rất thích bài hát.

    Minh

    14/11/2012 lúc 06:02

  21. Truyện ngắn này đăng ở blog cá nhân là hợp lý, chứ đăng báo thì e rằng tác giả sẽ bị tấn công dữ dội lắm ạ. Là người cũng thỉnh thoảng hay đọc truyện ngắn và cũng hay nổi da gà khi gặp truyện hay, thì em thấy những chuyện bịa của giáo sư vẫn thiếu thiếu cái gì đó ….để làm nổi da gà, tuy cũng có những tình tiết khá ….giật gân đấy ạ! Em thuộc tuýp phụ nữ hiện đại sống chủ yếu ở nước ngoài mà cũng phải giật thót mình, hihihi! Nên có biển “Tuyệt đối cấm trẻ em dưới 16 tuổi đọc!” hihi.

    hahaigermany

    12/05/2013 lúc 21:55


Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 695 other followers

%d bloggers like this: